Khi về trướng, Tiểu Nhu Bảo yên, chợt tò mò suy nghĩ. Cha bao nhiêu việc , hôm nay còn thả tù binh, phúc báo của cha tăng thêm, mệnh đổi hơn ? Tiểu Nhu Bảo nhịn , bèn tập trung tinh thần, thử xem thử.
Bất ngờ, một luồng ánh sáng trắng ập tới, một nữa đưa nàng về Cửu Trùng Thiên...
Tiểu Nhu Bảo kịp phản ứng, chấn động đến mức suýt ngã nhào . May , các tiên hạc ngửi thấy thở của tiểu tiên t.ử, liền vội vàng bay tới, ngậm lấy chùm hoa nhỏ b.úi tóc của nàng,"giải cứu" nàng khỏi cú ngã đau.
"Cảm ơn các ngươi!" Tiểu Nhu Bảo thở phào .
Tiểu Nhu Bảo vỗ vỗ cánh tay và chân bụ bẫm của , may mắn ngã đau. Các tiên hạc xung quanh chằm chằm dáng vẻ tròn trĩnh của nàng, tụ đầu với , ríu rít bàn tán, ngợi khen rằng đồ ăn ở hạ giới quả thực ngon lành.
Tiểu Nhu Bảo khẽ vẫy tay nhỏ, từ biệt bầy tiên hạc, bước tìm bóng dáng Tư Mệnh. một vòng vẫn thấy, nàng chỉ thấy quyển "Mệnh Bộ" của Tư Mệnh đặt một bệ tiên đài. Tiểu Nhu Bảo tò mò mở xem.
Từng hàng thiên thư liền hóa thành kim quang, tự động chui đầu nàng, khiến nàng hiểu rõ mà chẳng cần ai chỉ dạy."Vẫn là thiên thư thật tuyệt," Tiểu Nhu Bảo cúi đầu cảm thán," cần học cũng tự xem hiểu."
Khi nàng lật đến trang ghi chép về vận mệnh ở Nam Kỷ cảnh, thấy trang ghi về mệnh ác long xóa sạch, trở thành một trống... Mọi dòng chữ cũ đều lau sạch còn dấu vết!
Tiểu Nhu Bảo sờ sờ cằm, lòng tràn ngập vui sướng. Vậy là mệnh của cha nàng đang ? Niềm vui lớn lao dâng lên trong lòng nàng, tự thấy nỗ lực của uổng phí.
Sau khi đặt trả thiên thư, Tiểu Nhu Bảo nảy ý tò mò. Nếu như mệnh của cha nàng đổi, mệnh của những khác, như Tiêu Dịch và những cận, liệu ảnh hưởng theo ?
Nàng định tìm thêm một chút manh mối thì bất ngờ một luồng gió tiên thổi đến, kéo nguyên thần của nàng trở về cơ thể.
Khi tiểu tiên t.ử rời khỏi Cửu Trùng Thiên, trang thiên thư trong Mệnh Bộ cũng gió tiên thổi mở , để lộ một dòng chữ mờ nhạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-918.html.]
"Nam Kỷ cảnh, từ nay còn ai vua. Hậu thế truyền tai , tất cả đều lấy việc kỳ."
Các tiên hạc hiếu kỳ tụ , cúi đầu ngó nghiêng, vặn vẹo cái cổ nhỏ, hiểu dòng chữ ý nghĩa gì... ...
Sáng hôm , ánh nắng sớm tỏa từ Đông Sơn, tiếng trống vang lên, cánh cổng thành cuối cùng cũng mở rộng.
Trong Lai thành, cuộc sống của bá tánh trở yên bình. Người ngoài thành thăm thú, buôn bán, liền bắt đầu chuyến hành trình của . Người ngoài thành, tin Lai thành thái bình, cũng đua thành tìm gặp bạn bè, thích.
Khi thấy cảnh tượng nơi đây so với càng thêm giàu , sinh khí dồi dào, họ khỏi kinh ngạc, dám tin rằng nơi từng suýt chiến hỏa tàn phá.
Dân trong thành, từ già đến trẻ, ai cũng tự hào, tán dương và chúc phúc cho "Thần Nữ", kể cho bằng ở ngoài thành . Nghe xong, ngoài thành ai nấy đều ngưỡng mộ thôi, chỉ mong một ngày Thần Nữ cũng đến quê nhà họ một phép thuật ban phúc.
"Mà ," một trong thành dặn dò,"các ngươi cũng đừng gây thêm phiền phức. Thần Nữ còn nhỏ, mệt nàng thì gánh nổi."
TBC
"Phải đó, Thần Nữ là bảo vật của chúng , chúng chăm sóc nàng qua nhiều thế hệ."
"Chờ khi nào bên các ngươi cũng thần nữ bảo hộ, hẵng đến cầu xin nàng sang giúp."
Người trong thành coi đây là niềm vinh hạnh, sáng sớm ai nấy đều việc hăng say, cung kính hơn.
Không những thế, một gia đình khá giả còn tụ bàn bạc, xem nên chuẩn chút lễ vật nào để biểu lộ tấm lòng đối với Thần Nữ.