Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 903

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:20:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Điềm lành... Đây đúng là điềm lành trời ban!" Một cụ già ôm cải trắng rơi nước mắt mà kêu lớn.

"Thần nữ cầu phúc, trời giáng điềm lành!"

"Thần nữ vạn tuế, thành chúng cứu !"

Dân chúng đồng loạt sôi trào, hướng về phía Tiểu Nhu Bảo mà ngừng dập đầu tạ ơn.

Nước mắt họ lăn dài khuôn mặt, chảy qua những nếp nhăn của nghèo khó, mang theo niềm vui sướng thần phù hộ và hy vọng sống sót mới mẻ.

Dân chúng kinh ngạc ngớt, đến cả quân Hắc Giáp và tướng sĩ Liêu Đông doanh cũng ngoại lệ!

Trước cảnh tượng kỳ diệu , họ như sét đ.á.n.h trúng, đồng loạt quỳ xuống đất bái lạy thần nữ.

Đã trăm năm , Nam Kỷ xuất hiện thần nữ. Trước nay, họ chỉ đến thần nữ qua những ghi chép cũ, chỉ thấy qua sách vở.

nay, Tiểu Nhu Bảo đó, thể khiến đất hoang sinh lương thực, gà vịt ngang trời xuất hiện – thật là nhất kỳ tích xưa nay từng !

"Thần nữ... thật là cường đại, chẳng lẽ chúng đang mơ ?"

"Thần nữ phù hộ, mong cho Nam Kỷ của thịnh vượng thêm trăm năm nữa!"

"Thần nữ vạn tuế!"

TBC

Các binh sĩ mặt mày đầy nước mắt, hò reo đến nhiệt huyết sôi trào.

Nhìn thấy lòng tin của khơi dậy, khuôn mặt tròn trĩnh của Tiểu Nhu Bảo cũng hiện lên nét tươi vui.

Cô bé vỗ vỗ n.g.ự.c nhỏ, hướng về bảo đảm,"Có bản thần nữ ở đây, về sẽ bảo vệ cho các ngươi bình an! Còn về cha là một vị quốc sư , các ngươi đừng hiểu lầm nữa. Nếu , hừm, bản thần nữ sẽ trừ bớt phúc phần của các ngươi đấy!"

Tiếng uy h.i.ế.p trẻ con của tiểu thần nữ, lọt tai , quả thật như tiếng thần, dễ từng !

Dân chúng tận mắt chứng kiến "thần tích," ai nấy đều phục tùng đến mức cùng cực. Họ ngừng cảm tạ Tiểu Nhu Bảo và Mục Diệc Hàn, chỉ tiếc rằng lỡ lời bất kính với quốc sư đại nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-903.html.]

Mục Diệc Hàn vốn dân gian mấy yêu mến , nhưng ông cũng trách tội.

Khoác bộ trường bào đen tuyền, phong thái đĩnh đạc, ông qua đám bá tánh trong thành, ánh mắt thoáng chút thương cảm.

"A Lê, hãy giúp dân chúng phân phát lương thực ."

"Đừng để họ tranh giành ."

Nam nữ già trẻ trong thành, tuy nghèo khổ nhưng cũng tham lam. Mỗi chỉ lấy đủ ăn trong ba ngày, để những khác cũng phần.

Trong lúc mừng vui, quên khuấy những điều kỳ lạ: vì cà tím rễ, vì khoai tây mọc ngay mặt đất?

Tiểu Nhu Bảo dùng chút phép nhỏ của ai nghi ngờ. Phân phát lương thực xong, ai nấy vui mừng trở về nhà để no bụng.

Mục Diệc Hàn bế Tiểu Nhu Bảo lên, lo lắng hỏi,"Thế nào, hôm nay chắc mệt lắm ?"

Tiểu Nhu Bảo ôm lấy cổ cha, ngây ngô,"Không mệt ! Chỉ cần bá tánh còn đói bụng, Nhu Bảo vui lắm !"

Nhân dịp , cô bé chợt nghĩ một cách thể giúp cha tăng thêm phúc phần!

Người thường , vì cho cá thì chi bằng dạy cách câu cá.

cho lương thực nhiều đến , cũng sẽ đến lúc hết. nếu thể giúp dân chúng xây dựng quê nhà, dạy họ cách sinh nhai, đó mới là cách giúp dân lâu dài.

Đôi mắt Tiểu Nhu Bảo sáng lên, vội vàng suy nghĩ của .

Trong lòng Mục Diệc Hàn khỏi xúc động.

Không ngờ , áo bông nhỏ của tuy tuổi còn nhỏ, nhưng nghĩ đến việc giúp đỡ đời. Thậm chí còn hiểu rõ tầm quan trọng của việc "dạy câu cá vì cho cá", tầm xa rộng, đầu óc bé nhỏ mà cũng thật sáng suốt.

"Tốt lắm," Mục Diệc Hàn trong lòng tràn đầy vui mừng, ,"Vậy chúng sẽ cùng biến Lai thành thành một chốn an cư, để dân chúng nơi đây từ nay về còn chịu cảnh đói khổ rét mướt."

May mắn , bên phía Tiêu Kim Sơn vẫn ý định tấn công, chỉ đang ếch đáy giếng, mong vây hãm Lai thành cho đến c.h.ế.t. Lại rằng, Mục Diệc Hàn nhân cơ hội , âm thầm tích thêm phúc đức, gia tăng phần phước lên đến 10086 !

 

Loading...