Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 902

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:20:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo rằng bá tánh sẽ dễ tin, nhưng nàng vẫn kiên trì, dặn dò A Lê chuẩn thứ cho lễ cầu phúc.

Ở ngoài thành, khi tin Mục Diệc Hàn nhờ đến thần nữ cầu phúc, Tiêu Kim Sơn bật lạnh lẽo, càng thêm tự đắc.

"Xem , tiểu t.ử Mục gia lâm đường cùng ."

"Hắn mà cũng tin cái gọi là thần lực pháp sự ?" Tiêu Kim Sơn vuốt đầu gối khập khiễng của , nghiến răng ,"Bản hầu tin quỷ thần gì hết, chỉ tin rằng mệnh là do nắm giữ, nhất định thắng trời!"

Trong lòng đầy vui mừng, cho rằng đây chỉ là trò hề cuối cùng của Mục Diệc Hàn, chờ xem màn cầu phúc thất bại sẽ khiến bá tánh phẫn nộ .

"Đợi , khi pháp sự qua , để xem đối mặt với dân chúng đầy uất ức." Tiêu Kim Sơn siết c.h.ặ.t chiếc trượng đầu rồng, ánh mắt đắc ý đến lộ rõ. ...

giờ Ngọ, trời trong xanh, ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp nơi. Nhiều , dù là trai gái, già trẻ, đều lục tục kéo đến lễ đàn, kẻ mệt mỏi, kẻ trống rỗng, đờ đẫn chờ đợi.

TBC

Phía , một bục gỗ dựng tạm, Tiểu Nhu Bảo mặc chiếc váy vải thô đơn giản, thẳng, uy nghi mà thuần khiết.

Dù trang phục mộc mạc, nhưng làn da trắng nõn của nàng càng nổi bật, ánh mặt trời chiếu xuống, bao quanh nàng như một quầng sáng thanh khiết, khiến nàng trông như một tiểu thần nữ thực sự.

Chẳng bao lâu, dân chúng càng tụ tập đông đủ.

Tiểu Nhu Bảo gật đầu nhỏ, sang Phong Cảnh và Phong Miêu, nhỏ: "Bốn nồi nồi, năm nồi nồi, chuẩn bắt đầu!"

Lý Thất Xảo bên cạnh, liền giơ cái vá to lên, gõ chiếc thau đồng lớn, bắt đầu "tấu nhạc" với những tiếng "đinh đinh đùng đùng" rộn rã.

Tiếng nhạc vang lên, chậu thức ăn bày biện, Phong Cảnh và Phong Miêu đầu đội khăn đỏ, tay chân múa may, vây quanh Tiểu Nhu Bảo mà nhảy múa loạn xạ.

"Thần nữ vạn tuế, trời giáng điềm lành!"

"Thần nữ vạn tuế, trời giáng điềm lành!"

Hai đứa nhỏ cố giữ vẻ mặt nghiêm trang, nhảy lớn tiếng hô, nhưng khó mà nhịn .

Nhìn hai đứa trẻ múa may như thần linh giáng thế, Khương Phong Niên đổ mồ hôi hột, sang hỏi Phùng thị,"Nương, cái gì thế ... Nhảy như thế thể cầu phúc lành ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-902.html.]

Phùng thị khẽ, mắt híp vui vẻ,"Con nghĩ thật sự nhảy vì cầu phúc ?"

"Chứ , nương?" Khương Phong Niên ngơ ngác hỏi .

Phùng thị phất tay, tự tin ,"Muội con bản chính là phúc khí, cần gì hướng trời mà cầu! Con bé chỉ diễn một màn thôi, để cho cha con thêm phần uy vọng, cứ xem mà tận hưởng !"

Quả nhiên, chờ cho đến khi Phong Cảnh và Phong Miêu mệt đến thở hồng hộc, cuối cùng cũng dừng điệu múa "thần thánh" .

Tiểu Nhu Bảo cũng ngưng lẩm nhẩm, mắt sáng rỡ lên trời, giọng trẻ thơ hô lớn,"Quốc sư thỉnh thần, phù hộ bốn phương, phúc tới, gia gia gia!"

Lời dứt, bầu trời vốn trong xanh lập tức vang lên tiếng sấm ầm ầm.

Dân chúng đều giật sửng sốt.

"Ơ kìa, đây là tiếng sấm ?"

"Trời đang nắng mà, sét đ.á.n.h?"

Ngay lúc còn đang ngỡ ngàng, Tiểu Nhu Bảo nhanh ch.óng lấy đồ cúng chuẩn từ , rải khắp mảnh đất hoang phía xa.

Lập tức, mảnh đất trơ trọi, cằn cỗi bấy lâu, bỗng dưng mọc lên từng hàng cải trắng, cà tím, khoai tây và cả khoai lang!

Giữa những hàng rau xanh, từ lúc nào, xuất hiện từng đàn gà, vịt, ngỗng con, lông xù xì, kêu cạc cạc chạy nhốn nháo về phía dân chúng.

Mọi bàng hoàng trợn tròn mắt, chân tay mềm nhũn, suýt nữa ngã nhào xuống đất.

Họ lầm chứ? Đất đai tự nhiên mọc đồ ăn? Và đây là những thực phẩm thể cứu sống họ!

Quả thật là thần tích!

Già trẻ trai gái đều sững sờ, như phát điên mà lao tới mảnh ruộng, quỳ gối giữa những hàng cải trắng và khoai tây.

 

Loading...