Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 875

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:54:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dứt, Hàn Ngọc hết sức hài lòng.

Không hổ danh là ái nữ của ! Quả thật đầu óc sắc bén chẳng kém gì cha .

Hàn Ngọc thậm chí còn dám tưởng tượng, một khi Tiêu Dịch lên ngôi hoàng đế, Nhu Nhiên hoàng hậu, thì thiên hạ với Hàn gia chẳng khác gì vật trong túi.

Hàn Kiên lập tức khoác quan bào, tiến cung để đưa đề nghị chờ sứ đoàn tới mới cử hành sách phong.

Ngoài dự đoán, Mục Diệc Hàn hầu như chẳng hề do dự.

"Ừm, bổn tọa ." Câu trả lời dứt khoát chút do dự.

Hàn Kiên mừng rỡ rời .

khi về đến nhà, thấy trong lòng gì đó là lạ... ...

Không vội cử hành sách phong cũng , Mục Diệc Hàn thể dành thêm thời gian tập trung việc triều chính. Những ngày gần đây, nhận ngày càng nhiều tin báo quân tình và cấp báo.

Vài ngày , phía tây xảy lở tuyết lớn, cần khẩn cấp hỗ trợ cứu tế. Từ tháng đến giờ, quân lương và lương thảo cũng phát đủ.

"A Lê, ngươi hỏi Hộ Bộ xem quốc khố còn bao nhiêu," Mục Diệc Hàn trầm giọng .

"Bẩm đại nhân, hiện tại chỉ còn đủ để lo cứu tế, còn quân lương và lương thảo thì thể gánh nổi." Giọng A Lê run run.

Không khí trong Cần Chính Điện chùng xuống, nặng nề.

Mục Diệc Hàn khẽ ngước mắt lên, nét mặt trĩu nặng u buồn.

"Vậy thì hết đưa phía tây cứu nạn dân, tính mạng dân chúng là quan trọng nhất."

Nam Kỷ tuy là một đại quốc, nhưng ai rằng quốc khố trống rỗng từ lâu. Bao nhiêu năm qua, hoàng thất Mộ Dung xây dựng xa hoa, tiêu tốn hết của cải tích lũy từ nhiều đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-875.html.]

Mục Diệc Hàn khi nắm quyền, nhiều dùng tài sản Mục gia để bổ sung quốc khố, nhưng sức cùng lực kiệt cũng đến lúc cạn kiệt.

"Đại nhân..."

"Nếu cứ tiếp tục thế , e rằng chỉ còn cách cưỡng chế tăng thuế," A Lê gian nan từng chữ.

Mục Diệc Hàn giơ tay ngăn .

Ánh mắt sâu thẳm, khó lường.

"Không , bách tính đủ khổ . Chuyện quân lương, để bổn tọa suy nghĩ thêm."

Tiểu Nhu Bảo thấy cha ở cung Long Hiên, lòng chút nhớ thương, liền nhảy nhót chạy đến Cần Chính Điện. lúc đó, nàng thấy đoạn đối thoại .

Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu gương mặt Mục Diệc Hàn, càng nổi bật vẻ u sầu.

Tiểu Nhu Bảo ôm bình sữa dê, đang chạy tới nửa đường thì bỗng sững , ngẩn ngơ tại chỗ.

Không trách , mấy ngày nay cha cúi đầu tấu chương, lông mày cứ nhíu thành một đống, trông hệt như bánh quai chèo. Thì , Nam Kỷ quốc đang gặp cảnh khó khăn, ngày tháng sắp trụ nổi nữa .

Nếu tìm cách nhanh ch.óng, e rằng lâu ngày sẽ đến lúc cha thể thoát khỏi trách nhiệm, một gánh cả cơn sóng lớn .

Tiểu Nhu Bảo lúc chợt nhớ tới lời tiên quân Tư Mệnh từng : nếu cha nàng đổi mệnh, cuối cùng sẽ chịu cảnh xử trảm. Khi nàng cảm thấy lạ, cha nàng mạnh mẽ như , cớ thể gặp cảnh t.h.ả.m thương . Giờ xem , vấn đề là do kẻ thù gây mà là do gánh nặng của quốc gia đè nặng. Nếu nạn dân khổ cực, một khi lòng dân oán giận bùng lên, cha nàng khó tránh khỏi đẩy "kẻ chịu trận."

Tiểu Nhu Bảo lo lắng, khuôn mặt tròn mũm mĩm rủ xuống. Nàng bỗng nhận , nắm quyền cai trị thiên hạ của cha là việc khó khăn đến nhường nào.

Tối hôm đó, Khương Phong Niên vội vàng đến đón nàng về phủ. Gần đây cha nàng bận rộn quá, sợ vắng vẻ khiến nàng buồn, nên cho nàng về công chúa phủ, ở cùng nhà họ Khương thêm mấy ngày.

Sau bữa cơm chiều, Tiểu Nhu Bảo dạo bước trong sân để tiêu thực, bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y nhỏ. Nàng ba tuổi, còn là đứa trẻ hai tuổi rưỡi ham chơi nữa!

TBC

Nàng học cách trưởng thành, chia sẻ gánh nặng cho cha. Từ nay về , nàng thể cứ mãi ham ăn ham chơi như . Nàng học hiểu lý lẽ, học cách giúp cha chiếm lòng dân, còn dùng đôi tay mũm mĩm để kiếm thêm bạc cho cha!

 

Loading...