Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 864

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:53:51
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thảo nào quốc sư vắng mặt nhiều ngày về, hóa tìm con gái.

Họ vội vàng cúi đầu hành lễ,"Phúc Tinh Công Chúa vạn phúc, cung nghênh công chúa hồi cung."

TBC

Tiểu Nhu Bảo chẳng chút nào kiêu ngạo, thấy bọn họ quỳ nền đá lạnh lẽo, vội vẫy vẫy bàn tay mũm mĩm, giọng trong trẻo : "Thôi mà thôi mà, các ngươi mau dậy , đất lạnh lắm đó!"

Các cung nhân trong lòng cảm thấy ấm áp, ai nấy đều vui mừng, thầm nghĩ đây hẳn là một tiểu chủ t.ử dễ gần và hiền lành.

Nếu là Thẩm Nguyệt Nhi , nào quan tâm đến việc họ lạnh . Thường thì nàng còn bắt bọn họ quỳ bò, cõng nàng tận trong điện, chẳng khác gì chuyện cơm bữa.

Có vài cung nhân nén nổi tò mò, len lén ngẩng đầu thử dung mạo tiểu công chúa.

, ánh mắt họ liền khó mà rời .

Một tiểu cô nương da trắng mịn, đôi mắt hạnh trong veo như , khuôn mặt nhỏ mềm mịn, khi lên thì ngọt ngào như trái dâu tây trong lớp bánh trôi mềm mại.

Thái giám và bọn cung nữ đều cảm thấy tim như tan chảy, trong lòng tràn đầy niềm vui.

Mục Diệc Hàn liếc vẻ mặt vui sướng của , khẽ nhếch môi hài lòng.

Hắn kéo vạt áo lên, khẽ che khuôn mặt của Tiểu Nhu Bảo, vẻ chiếm hữu, để các cung nhân ngắm nàng quá nhiều.

"Đừng đó ngẩn ngơ nữa, tiểu công chúa đường xa mệt mỏi, mau chuẩn bữa tối cho nàng."

"Vâng!"

Các cung nhân vui vẻ hớn hở, ai nấy đều phấn khởi hầu hạ vị tiểu chủ t.ử đáng yêu .

Nhân lúc đợi bữa ăn, Tiểu Nhu Bảo chẳng chịu yên, đôi chân ngắn tíu tít chạy khắp nơi.

Mục Diệc Hàn đành bảo A Lê dẫn nàng tham quan quanh cung cho quen dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-864.html.]

Hoàng cung thật sự rộng lớn.

Nếu dạo hết, lẽ cả nửa ngày cũng xong. Huống chi, Tiểu Nhu Bảo cứ mỗi thấy điều gì mới mẻ, ngạc nhiên hỏi han ngớt, cái đầu nhỏ tràn đầy tò mò.

A Lê bèn bế nàng lên, hết đưa nàng đến thăm Long Hiên Cung và Nhạc Du Cung.

"Long Hiên Cung là tẩm cung của cha ngươi, cũng là nơi ở của các đời hoàng đế, là cung điện lớn nhất trong hoàng cung ." A Lê với vẻ tự hào.

Nói xong, nhướn mày, chỉ về phía một cung điện khác,"Còn Nhạc Du Cung, vốn là Cảnh Dương Cung, gọi là Đông Cung, nơi dành cho Thái T.ử ở. Giờ tu sửa , đặc biệt dành cho ngươi, Tiểu Bảo nhi, cư ngụ."

Tiểu Nhu Bảo , liền gật gù, cái đầu nhỏ cứ lắc lư đầy phấn khích.

"À, với cha, đang ở nơi mà chỉ cha con hoàng đế mới ở đúng !"

A Lê gật đầu," , tiểu công chúa thật là thông minh."

"Vậy cha ... là... ừm, gọi là gì nhỉ... đúng , 'tu hú chiếm tổ' ?" Tiểu Nhu Bảo chống tay lên hông, vẻ mặt đầy đắc ý, khoe khoang với A Lê.

"Tu hú chiếm tổ" ? Các cung nhân xung quanh xong, suýt chút nữa là ngã quỵ xuống đất vì kinh hãi. Lời mà để quốc sư thấy, thì còn gì nữa!

A Lê vội thì thầm tai tiểu gia hỏa,"Đợi đến khi cha ngươi lên ngôi, thì lúc đó sẽ còn là 'tu hú chiếm tổ' nữa."

Nghĩ đến lời tiên đoán của Tư Mệnh tiên quân, Tiểu Nhu Bảo âm thầm siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ. Chuyện đó thể xảy ! Nếu ác long mà đăng cơ, sẽ ngày kéo phố xử trảm mất thôi. Trong lòng nàng như một sợi dây căng thẳng, nhắc nhở bản rằng việc quan trọng nhất khi tiến cung trì hoãn bước chân của cha trong việc xưng đế. Phải bảo vệ cha!

Thế nên nàng chẳng còn hứng thú thăm Nhạc Du Cung nữa, đôi chân nhỏ tung tăng nhảy lên, gọi to: "A Lê thúc thúc, về Long Hiên Cung , Nhu Bảo gặp cha!"

-

Tại Long Hiên Cung, hai mươi tư vị ngự trù đồng loạt bếp, chuẩn một bữa tối xa hoa theo tiêu chuẩn hoàng đế.

 

Loading...