Sau giờ ngọ, cả nhà ăn bữa trưa xong, cùng vây quanh Tiểu Nhu Bảo, đùa giỡn một lúc, ai nấy chuẩn chợp mắt.
lúc , từ ngoài cổng bỗng vang lên tiếng bánh xe ngựa lăn.
Phùng thị thấy tiếng, liền bước ngoài xem, thì thấy hai đàn ông mặc đồ đen bước xuống xe, một lời dọn hai chiếc rương lớn sân.
"Các ngươi gì ?" Phùng thị ngạc nhiên hỏi.
Một trong họ chỉ chắp tay thi lễ: "Phu nhân chớ kinh hãi, chúng từ kinh thành đến, phụng mệnh tiểu chủ nhân mang lễ vật tới cho gia đình ngài."
"Tiểu chủ nhân nhà ngươi là ai ?"
"Tiêu Hầu gia cùng con gái lớn Hàn phủ, chính là chủ nhân của chúng ." Người điềm đạm đáp.
Phùng thị , liền hiểu đến Tiêu Dịch - chính là đứa bé mà khuê nữ bà từng cứu giúp.
Không ngờ Tiêu Dịch là con cháu hầu phủ, tay cứu , khuê nữ bà cứu một vị thế t.ử!
Phùng thị khẽ vuốt n.g.ự.c, vội vàng nhận lấy lễ vật.
Khi dọn hai chiếc rương nặng trĩu trong nhà, cả nhà họ Khương đều xúm , tò mò bên trong là thứ gì.
"Không chừng là vàng bạc châu báu đó," Tôn Xuân Tuyết thầm, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Lý Thất Xảo thì nhỏ giọng đoán: "Cũng khi là ít đồ trang sức, quần áo ."
Phùng thị chậm rãi : "Hôm Hàn công t.ử lúc từ biệt , khi về sẽ bảo cháu ngoại chọn vài món đồ chơi gửi tới tặng Nhu Bảo. Vậy đây hẳn là mấy món đồ chơi trẻ con, để Nhu Bảo tự mở xem là ."
lúc , Tiểu Nhu Bảo đang cưỡi vai Khương Phong Hổ, thấy đến lễ vật liền lao tới.
Đôi mắt đen láy của nàng lấp lánh chằm chằm những chiếc rương.
Kìa là lễ vật của tiểu ca ca long mạch khí tặng, chắc chắn thứ tầm thường !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-81.html.]
Mấy món vàng bạc quần áo lộng lẫy, hẳn chẳng lọt mắt của tiểu ca , trong rương chắc là kỳ trân dị bảo gì đó mới đáng quý!
"Lạnh, nồi to, mau mau mở , bên trong chắc chắn đồ quý đấy!" Tiểu Nhu Bảo tươi rạng rỡ, tự tin chống nạnh chỉ huy.
Phùng thị cùng Khương Phong Niên cũng vội vàng theo. Ai ngờ, khi cái rương mở , cả nhà bỗng chốc ngây .
Chỉ thấy trong hai cái rương lớn, chất đầy, bộ đều là... sách!
Từ sách tập tô chữ cho trẻ nhỏ, cho đến Tứ Thư Ngũ Kinh, hầu như tất cả sách mà một đứa trẻ cần từ lúc nhỏ đến lúc trưởng thành đều đủ.
Tiêu Dịch tuy mới năm tuổi, nhưng quan niệm rằng thứ khác đều là hạ phẩm, chỉ sách là cao quý nhất. Vậy nên khi cữu cữu dặn dò chuẩn lễ vật cho tiểu ân nhân một tuổi rưỡi của , lập tức cho rằng, một đứa trẻ thì nên sách thật nhiều.
Tiểu Nhu Bảo thấy đống sách, cả sững sờ.
A? Kỳ trân dị bảo của nàng ?
Sao là sách thế !
Nhìn xị mặt buồn bã, Khương Phong Niên vội vàng dỗ dành: "Toàn là sách đấy, đúng là thứ mà. Muội cứ giữ , từ từ, chắc chắn lớn lên cũng hết ."
TBC
Khương Phong Hổ cũng khẽ ho hai tiếng: " đúng, vốn sớm thông minh, nhiều sách là chuyện , lớn lên sẽ bản lĩnh."
Tiểu Nhu Bảo tan nát cõi lòng, c.ắ.n răng nghĩ thầm.
Bản lĩnh lớn á? Chẳng lẽ nàng còn thiếu bản lĩnh ?
Vả , đứa nhỏ nào thích sách chứ!
Nhìn khuê nữ đang lăn lộn giường đất, mặt mày tỏ vẻ , Phùng thị nhịn , vội vàng dọn mớ sách khỏi tầm mắt con gái, sai các nàng dâu sắp xếp cẩn thận.
Dù khuê nữ thích , đây cũng là tấm lòng của vị tiểu thế t.ử .
Hai cái rương lớn sách, Lý Thất Xảo cùng các nàng dọn dẹp suốt nửa canh giờ, tổng cộng cũng đến hơn trăm quyển, mà đều là sách quý với giấy bìa tinh xảo.