"Nếu hôm đó nhận lời lão gia họ Mã , giờ e rằng trong thôn cũng c.h.ế.t hết ! Một trăm tám mươi mạng của thôn Đại Liễu!" Thôn trưởng tái mặt, vẻ mặt chỉ còn là một đống nếp nhăn co rúm, còn chút huyết sắc nào.
Mọi , chân tay cũng bủn rủn, ngừng run lẩy bẩy.
Lời khuê nữ nhà Phùng thị , chẳng lẽ thật sự là ý trời báo để cứu bọn họ thoát khỏi tai kiếp ?
Ban đầu, trong thôn còn ghen tị với thôn Đông Nham, cho rằng bọn họ gặp vận may, miễn thuế ruộng. Giờ ngẫm , mới thấy bọn họ nào nhặt may mắn gì, rõ ràng là hứng trọn đại họa mắt!
Trong chớp mắt, các hương đều đỏ hoe mắt, nước mắt giàn giụa, hoảng sợ đến mức tè quần, tất cả lăn lóc bò dậy, kéo đến nhà Phùng thị để tạ ơn.
Ngay cả Lý thẩm cũng há hốc miệng, mặt mũi kinh ngạc. Thật ? Lời của khuê nữ Phùng thị trúng y như !
Bà cũng còn tâm trí nào lo lắng về chuyện đồn mắc bệnh hoa liễu, chỉ thầm mừng vì thôn tránh đại họa, đôi chân vẫn còn run lẩy bẩy nhưng vẫn vội vã theo đoàn chạy đến nhà Phùng thị để cảm tạ.
Khi Khương Phong Niên tin dữ về thôn Đông Nham, trở về thuật cho cả nhà , Phùng thị cũng lấy kinh ngạc.
Bà , khuê nữ của chẳng bao giờ sai.
Chỉ là, chính tai rằng cả thôn còn một ai sống sót, trong lòng bà khỏi bồi hồi cảm khái. Bà tựa khung cửa một lát, bỗng thấy các hương trong thôn ào ào kéo đến nhà .
Vừa cửa, suýt quỳ xuống mặt Phùng thị.
"Khương lão tam gia ơi, nếu nhờ khuê nữ nhà ngươi, thôn chúng tiêu đời !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-55.html.]
"Việc ... chúng lấy gì để tạ ơn nhà ngươi cho đây!"
"Trước còn oán trách rằng nhà ngươi hỏng chuyện của thôn, bây giờ nghĩ , thật chỉ tự tát mặt thôi."
Các hán t.ử trong thôn, lúc cũng màng gì đến thể diện, mắt ai nấy đều đỏ hoe, miệng liên tục lời cảm tạ. Đám phụ nhân thì sớm bật , chỉ nhào qua ôm lấy Phùng thị để bày tỏ lòng ơn.
Cả làng là cùng sống bao năm, Phùng thị thấy bọn họ như cũng động lòng, vội vàng đỡ mấy đang định quỳ mặt dậy.
Chỉ là, nghĩ tới việc khuê nữ bỗng dưng trở nên nổi bật thế , Phùng thị khỏi chút lo lắng, sợ sẽ khiến nghi ngờ. Vì , bà nhiều, chỉ bảo:
"Khuê nữ nhà chỉ là đứa trẻ chút phúc khí, may mắn lời của tổ tiên truyền mà thôi, cũng gì đặc biệt. Muốn tạ thì tạ ơn tổ tiên của thôn ."
Nhắc đến tổ tiên phù hộ, các hương lập tức im lặng, còn ai nghi ngờ gì thêm. Dù trẻ con đôi khi mở "Thiên Nhãn," thấy điều mà thường thấy cũng là chuyện thể tin .
Tiểu Nhu Bảo , liền phối hợp với . Nàng nép lưng nhị ca, bày bộ dạng như một tiểu đại nhân, đôi má phúng phính trẻ con phồng lên, trông nghiêm trang đáng yêu.
"Ừm ừm, các ngươi thường ngày chăm chỉ ăn, đoàn kết một lòng, mới tổ tiên phù hộ. Về cũng tiếp tục sống cho , tổn hại phúc đức của thôn ." Nàng cố ý trầm giọng, bằng giọng non nớt.
Các hương , tưởng thật là lời của tổ tiên truyền , từng vội vàng quỳ xuống đất, hướng về phía Tiểu Nhu Bảo mà dập đầu lia lịa.
TBC
"Phịch! Phịch phịch!"
Tiếng dập đầu vang lên liên hồi, trán nào cũng đỏ ửng, còn trầy xước chảy m.á.u, khiến Lý Thất Xảo bên hít một lạnh.
Thôn trưởng hai mắt đẫm lệ, nghẹn ngào thề: "Tổ tiên ơi, - lão Dương đầu - xin thề, từ nay nhất định sẽ dẫn dắt thôn sống t.ử tế, bao giờ nghĩ tới chuyện tham lam, mưu lợi bất chính nữa!"