Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:38:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi một tay, Khương Phong Niên xách theo ba con gà rừng, còn Khương Phong Hổ thì ôm một thùng cá trắm cỏ, lưng mỗi còn đeo thêm một sọt nấm rừng, cả hai vui mừng xiết.

"Nương, hôm nay quả uổng công, mau xem chúng con mang gì về đây!" Khương Phong Niên .

"Ha ha, quả nhiên sai. Lần đầu tiên trong thôn nhiều thứ ngon lành thế !" Khương Phong Hổ phấn khởi giơ tay reo lên.

Nghe , Phùng thị và Lý Thất Xảo vui mừng, bước tới đón lấy.

Tôn Xuân Tuyết chằm chằm mấy con gà rừng, miệng há nhưng mãi chẳng thốt lời nào.

Từ khi nếm "mùi ngọt ngào" , các nhà Khương thường xuyên lên núi tìm đồ, nào về cũng mang theo chiến lợi phẩm. Tiểu Nhu Bảo nhờ mà thỏa thuê, nào các ca ca về tay . Khi thì gà rừng, khi thì vịt trời, lúc cá, tôm, quả rừng... nhà cửa dần trở nên sung túc, mỗi bữa cơm ít nhất bốn năm món.

Chẳng mấy chốc, đồ từ núi mang về nhiều đến mức ăn xuể. Thế là Phùng thị dựng hẳn một cái chuồng gà và chuồng vịt trong sân, gà vịt bắt thì nuôi, đợi chúng đẻ trứng luộc cho Tiểu Nhu Bảo ăn dần.

Tiểu Nhu Bảo vốn thích ăn một . Mỗi sáng sớm chỉ nàng chén canh trứng, Phong Miêu và Xuân ca bên thèm thuồng, nàng cũng thấy vui.

Trong chuyện ăn uống, một no bằng cả nhà cùng hưởng. Vậy là Phùng thị con, bất giác tăng đàn gà vịt lên đến ba mươi con. Sau cùng, bà quyết định sáng nào cũng nấu một tô canh trứng lớn, đủ cho cả nhà cùng ăn.

, trứng gà với nhà họ giờ cũng chẳng còn là của hiếm.

Sáng hôm , Khương Phong Niên cầm theo rìu và cái sọt, chuẩn núi. Khi cửa, gặp Lý thẩm ở đối diện, thấy bà trợn mắt trắng .

Dạo trong thôn đồn rằng Lý thẩm ốm đau, nghĩ đến hôm bà nhéo đến đỏ cả tay, Khương Phong Niên chỉ nhạt.

"Sao thím, đôi mắt thoải mái ? Thím thành khám bệnh, là tiện thể chữa luôn mắt ."

Lý thẩm , tức đến đỏ cả mặt già, định mắng là "Đồ hổ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-54.html.]

TBC

đúng lúc đó, một bóng bỗng dưng từ xa chạy điên cuồng về phía thôn.

Khương Phong Niên kỹ, thì là Khương Đại Hà.

Chỉ thấy Khương Đại Hà trợn mắt, hồn bay phách lạc, như thấy Khương Phong Niên, lăn bò chạy thục mạng, trông vô cùng chật vật.

"C.h.ế.t hết ! Cả thôn Đông Nham núi đều c.h.ế.t sạch!" Khương Đại Hà chạy hét, giọng nghẹn ngào như tiếng gầm của thú dữ: "Nương ơi, biểu ca bọn họ... m.á.u chảy thành sông !"

Khương Phong Niên cùng Lý thẩm đều sững sờ, cả hai còn tâm trí mà cãi , vội chạy ngay đến nhà thôn trưởng để hỏi rõ sự tình.

Chưa tới nửa ngày, tin tức về tai họa ở thôn Đông Nham truyền khắp các làng xóm .

Các hương trong thôn Đại Liễu tụ tập cối xay, mặt ai nấy đều hiện lên vẻ bàng hoàng, kinh hãi.

"Thôn Đông Nham gây nghiệt lớn ! Nghe cái lão Lưu Hòe hiểu bỗng đào núi tìm mỏ bạc." Một tin tức nhanh nhạy, về hoảng hốt kể.

"Thôn bọn họ vốn ngay núi, đào hai nhát thì núi lở. Cả thôn chôn vùi đống đá lớn."

"Máu khi nhuộm đỏ cả đất! Đến lúc các thôn xung quanh chạy tới cứu, thì chẳng còn ai sống sót cả!"

Nghe xong, các hương tức thì sợ hãi đến rụng rời.

giọng run rẩy: "Nói , thôn Đông Nham núi thật sự c.h.ế.t sạch ?"

Lời chính ứng với lời của khuê nữ nhà Phùng thị ?

Thôn trưởng mảnh đất trống nơi định dựng lều phòng , tim bỗng nhiên đập thình thịch, cảm giác như rơi xuống vực sâu vạn trượng. Hai chân ông còn vững nổi, bệt xuống đất.

 

Loading...