Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:38:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà nghèo, bọn trẻ cứ mặc đồ cũ của , giặt đến bạc màu, sờn rách cũng dám bỏ. Trong đó lão ngũ chịu khổ nhất, lớn thế từng may một bộ đồ mới nào.

Phùng thị tuy tỏ vẻ, nhưng là , thấy con khổ, lòng bà tránh khỏi trĩu nặng, khóe mắt đỏ hoe.

Khương Phong Niên hiểu vất vả nhường nào, liền vội : "Nương quần áo mới đều , chỉ cần là nương , chúng con mặc gì cũng quý. Chỉ là nếu đồ mới, bộ cũ đừng bắt chúng con bỏ , mặc cả tình cảm !"

Phùng thị con thế, lòng ấm áp, khóe môi nở nụ .

Lúc , Khương Phong Niên quanh xà nhà và tường, chợt : "À, nương , nếu nhà dư dả hơn, là xây một căn nhà mới lớn hơn chút, phụ thuộc mấy căn nhà cũ của đại nương."

Căn nhà hiện tại vốn quá chật chội, đủ chỗ ở cho cả gia đình. Quan trọng hơn là, nếu Khương lão thái quá và nhị phòng bên đỡ đần chút, họ thể giở trò, đòi lấy căn nhà .

Phùng thị suy nghĩ một hồi, quyết đoán lắc đầu: "Không , chuyện xây nhà năm mất mùa? Đó chẳng khác nào phô trương sự giàu cho thiên hạ thấy."

Nếu là năm mùa màng bội thu, thể lấy cớ rằng do bán lương thực giá, hoặc vay mượn đó. năm nay thiên tai khắp nơi, nhà ai cũng thắt lưng buộc bụng, đồng bạc còn bẻ đôi. Lúc mà xây nhà, chẳng khác nào tự rước họa .

"Thôn đa phần là hiền lành, nhưng dù đề phòng trong làng, một khi chuyện xây nhà truyền ngoài, sẽ dễ kẻ khác nhòm ngó, sinh sự."

Phùng thị tiếp.

Lý Thất Xảo, vốn nhát gan, cũng gật đầu tán thành: "Nương đúng, hơn nữa bên thôn nhà đẻ gặp nạn, tuy rằng dân nạn quan phủ dẹp yên, nhưng chúng cũng nên cẩn thận một chút."

Nghe , Khương Phong Niên lập tức cảnh giác, vội dẹp ngay suy nghĩ khỏi đầu.

Khương Phong Hổ trong phòng đang bàn chuyện gì. Lúc , đang cầm một chiếc bánh ngô kẹp cá khô và hành tây, ở cổng ăn ngon lành. Khi ăn đến miệng khô, định nhà múc chén nước, thì thấy một lão nhân ăn mặc rách rưới, do một hàng xóm dẫn đến mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-39.html.]

"Đây là ngươi tìm, lão tam gia ở thôn Khương chúng ." Người hàng xóm xong luôn.

Khương Phong Hổ ngẩn .

"Ngài là... ?"

Lão nhân tuy ăn mặc rách nát, nhưng giọng điệu vẫn nho nhã và lịch sự. Ông quanh một lượt thấy xung quanh vắng vẻ, mới hạ giọng : "Vị hán t.ử , trong nhà ngài ai mấy hôm từng cứu một đứa trẻ khỏi tay bọn buôn ?"

Khương Phong Hổ liền vỗ trán, vội vàng gật đầu lia lịa: "Có, , đó là và em gái !"

Lão nhân lập tức nở nụ : "Vậy là tìm đúng . Phiền ngài về nhà báo với mẫu , rằng ba xe gạo trắng và đậu nành chuẩn xong. Chủ nhân nhà lo lắng ban ngày qua kẻ đông đúc, sợ gây phiền phức cho nhà ngài, nên dám mang thẳng thôn."

"Đợi đến khi trời tối, giờ Tuất, xin mời các ngài cổng thôn để tiếp nhận, khi đó chúng sẽ chuyển lương thực nhà ngài."

Nghe tin lương thực sắp tới, cả nhà mừng rỡ, chỉ mong nhanh đến đêm để thể rước chỗ gạo trắng nhà.

Đến giờ Tuất, ánh trăng non treo giữa trời, mờ ảo chiếu sáng khắp đất.

Trong thôn, con ch.ó vàng phục sườn núi, mắt đỏ rực, ngừng gầm gừ đe dọa.

Phùng thị dẫn theo mấy đứa con trai , quên mang theo hai con cá mặn, ném cho con ch.ó vàng.

"Ăn , ăn xong đừng sủa nữa."

Trong lúc con ch.ó vàng đang gặm cá, Khương Phong Hổ nhân cơ hội nắm lấy mõm nó. Dưới tiếng gầm gừ khe khẽ, Phùng thị và nhanh ch.óng đến cổng thôn.

TBC

 

Loading...