Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:38:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị ôm Tiểu Nhu Bảo lòng, ngắm đống dâu tây mà lo lắng.

"Con ngoan của , nhà còn nhiều quả như thế , ăn hết thì đây?"

Vừa , Phùng thị lén quan sát phản ứng của Tiểu Nhu Bảo.

cảm giác, những món đồ ăn đột nhiên "xuất hiện" trong nhà đều là nhờ cô bé .

Tiểu Nhu Bảo vẻ gì, ngước đầu lên bầu trời, tay nhỏ b.úng b.úng, khuôn mặt nghiêm trang như gì đáng ngạc nhiên.

"Nga, thật ? Lạ quá, cũng đang lo đây, với chỗ dâu bây giờ." Nàng nhăn mày, cố gắng bắt chước điệu bộ của , khiến đôi lông mày trông như hai con sâu nhỏ đang bò.

Phùng thị tìm manh mối gì, chỉ thấy khuê nữ bắt chước khẩu âm của thì bật , hai mắt cong cong như mảnh trăng non, lòng yêu thương tràn trề.

đồ ăn cũng thể để lãng phí, nếu sẽ tổn hại đến phúc báo. Tiểu Nhu Bảo nghiêng đầu, cân nhắc một hồi.

Chợt nàng nhớ lúc còn ở Thẩm phủ, thường thấy các bà t.ử và nha ăn một món ngọt để trong hũ sứ nhỏ. Hình như họ gọi đó là... mứt trái cây!

Nhỏ nhỏ một đống, thật hấp dẫn, ngọt ngào mê . từ ngày mất, loại thức ăn ngon lành đó chẳng bao giờ tới tay nàng nữa, khi còn mang để trêu chọc, khiến nàng chỉ nuốt nước mắt mà thèm thuồng.

TBC

Tiểu Nhu Bảo khẽ nuốt nước miếng, vội vàng : "Mẹ ơi, dâu tây nhiều quá ăn hết, mứt trái cây !"

Phùng thị , hai mắt sáng rực.

đấy! Đợi xong cho hũ, đến mùa đông cũng lo hỏng. Khuê nữ của thật thông minh!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-38.html.]

Buổi chiều, Khương Phong Niên chợ mua đường trắng về. Phùng thị cùng hai con dâu bắt đầu bận rộn nấu mứt.

Sau hơn một canh giờ, mứt dâu tây chua ngọt sánh đỏ tươi nấu xong. Phùng thị tranh thủ lúc mứt còn nóng, liền cho từng hũ nhỏ, cất để bảo quản lâu dài.

Nhìn quanh trong nhà, từ hũ gạo đầy ắp, sàn nhà chất năm sáu hũ mứt trái cây, tường treo kín thịt khô và cá mặn, Khương Phong Miêu vui sướng nhảy nhót mấy vòng, mắt cũng rưng rưng.

Từ khi ký ức, bao giờ trong nhà đầy ắp thức ăn như thế !

"Nương, lòng vui quá! Chỉ cần trong nhà đủ đồ ăn, chẳng cần gì hơn, chỉ mãi thôi!" Khương Phong Miêu c.ắ.n miếng bánh bột ngô phết đầy mứt, đến híp cả mắt.

Tiểu Nhu Bảo giường đất, ca ca cũng nhịn mà bật , miệng nhỏ lộ hai má lúm đồng tiền, khanh khách như tiếng chuông bạc.

"Rồi ngươi xem , ngũ ca ca, ngày lành của nhà còn ở phía !"

Nhìn thấy cuộc sống ngày càng khởi sắc, trong lòng Phùng thị cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. khi trông thấy lão ngũ vẫn là bộ quần áo bạc màu, giặt đến trắng bệch, lòng bà dâng lên nỗi chua xót.

"Ăn no bụng thì tính là gì, nhưng ngươi mặc mớ áo quần mà nương đau lòng quá." Phùng thị vuốt đầu đầy thương cảm.

"Mấy ngày nữa, nương sẽ mua ít vải, may cho các ngươi mỗi đứa hai bộ quần áo mới. Rồi cuộc sống của nhà cũng sẽ dần lên thôi."

Nhớ năm lão ngũ sinh , cũng là lúc nhà phân chia tài sản. Khương lão thái quá giữ c.h.ặ.t 60 mẫu ruộng, hai căn nhà lớn, thêm 80 lượng bạc, sẵn lòng mang 30 lượng về giúp đỡ cháu trai nhà đẻ, chứ chẳng thèm chia cho tam phòng lấy nửa xu.

Ruộng đất cho canh tác cũng cấp cho tam phòng lấy một mẫu, đẩy Phùng thị cảnh cùng cực. Không cam lòng, bà cùng Khương Đại Sơn thuê đất để trồng, vắt kiệt sức lao động, kiếm đồng nào cũng nỡ tiêu xài, chỉ để dành mua đất của riêng.

trời chiều lòng . Vừa mua đất xong, tưởng chừng thoát khỏi khó khăn, gặp ngay năm hạn hán, cả nhà vẫn chỉ sống cầm cự qua ngày.

 

Loading...