Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1299

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:09:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rồi nàng sang phân phó: "Người , đưa công chúa về phòng. Không lệnh của bổn cung, phép bước khỏi cửa. Còn vết thương nhỏ mặt, cứ để tự nó lành ."

Giọng của Cố Trường Anh lạnh lùng, đầy quyền uy.

Qua một ngày, khi tia nắng sớm chiếu rọi cung điện nguy nga, cổng cung từ từ mở rộng. Ngay đó, một đoàn ngựa rầm rộ tiến về phương Bắc. Cùng lúc , mà Cố Trường Anh phái nam tỉnh báo tin cũng cưỡi ngựa phóng như bay.

Cố Trường Anh tính toán, thư sẽ tới nơi nhanh nhất trong mười ngày. Nàng ở trong phủ, say sưa với giấc mộng , rằng, đoàn đang tiến về phương Bắc chẳng qua chỉ là những kẻ thế dáng vóc giống hệt Mục Diệc Hàn. Còn Mục Diệc Hàn thực sự, đêm qua khi dỗ Tiểu Nhu Bảo ngủ, cùng A Lê cưỡi ngựa phóng nhanh, thẳng đến hang ổ của Cố thị!

Ở Khương phủ, khi cha rời kinh, Tiểu Béo Nha cảm thấy trống trải. cũng may mắn, cứ ba ngày một , Ngô Tước mang đến một hộp gấm đầy bất ngờ, khiến Tiểu Béo Nha vui mừng nhảy nhót, khanh khách cả ngày.

Nhìn những món quà đa dạng mà Ngô Tước mang đến, Phùng thị khỏi cảm thán: "Xem mà xem, quốc sư thật dụng tâm, món nào cũng độc đáo, hiếm thấy. Người khác e là nghĩ cũng chẳng thể."

Tiểu Nhu Bảo cũng thêm hy vọng. Đến ngày Ngô Tước tới, nàng như đống lửa, thấy liền nhảy lên, háo hức mở hộp quà xem bên trong là gì.

Phong Miêu cảnh đó thì thấy thú vị, liền bỏ lỡ cơ hội, bày trò cá cược: "Mỗi đoán một , ai đoán gần đúng nhất sẽ thắng!"

"Tiền đặt cược là mười lượng bạc, ai thắng sẽ năm mươi lượng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1299.html.]

Cả nhà kích thích, ai nấy đều góp mười lượng bạc. Sau vài lượt chơi, mới nhận rằng tổng cộng góp tám mươi lượng, nhưng thắng chỉ năm mươi lượng, còn Phong Miêu thì lặng lẽ bỏ túi phần còn . Thật đúng là một tiểu gian thương!

Ngô Tước cũng là kẻ khéo léo. Mỗi mang quà đến Khương phủ, rời, như thể tảng sắt níu ghế. Phùng thị ý đồ của , bèn mỉm : "Cũng sắp tới trưa , nếu Ngô tổng quản chê cơm nhà đơn sơ, dùng bữa cùng chúng nhé?"

Ngô Tước giả vờ ngượng ngùng, che mặt : "Ôi dào, dám phiền lão gia và phu nhân. Nô tài còn trở về cung chăm sóc mèo đẻ nữa, nhưng nếu phu nhân lời mời... Ai, nô tài xin cung kính bằng tuân mệnh."

Từ đến nay, quốc sư đến Khương phủ đều mang theo A Lê, khiến Ngô Tước hâm mộ đến phát thèm. Nay rốt cuộc cũng cơ hội, thể bù đắp những đây.

Nhìn bộ dạng Ngô tổng quản vẻ khách khí, Khương Phong Trạch liền bật , thẳng: "Ngô tổng quản cần gì khách sáo như , nếu đến đây ăn cơm, cứ việc tới là . Nhà lúc nào cũng dành sẵn một đôi đũa cho ngươi."

Ngô Tước , mắt sáng rỡ, vui vẻ nắm lấy tay Khương Phong Trạch mà cảm ơn: "Đa tạ bá gia! Đợi khi lứa mèo con trong Long Hiên Cung đời, nô tài sẽ giữ hai con tặng cho ngài, ngài trống mái?"

TBC

Khương Phong Trạch vội rút tay , lắc đầu : "Ngươi đừng mà ép buộc, ngươi đến là , còn mèo con thì thôi bỏ ."

Mọi trong phủ ai cũng Ngô tổng quản là kẻ mê mèo nổi tiếng, ai gặp cũng tặng mèo, nhưng khổ nỗi chẳng ai hứng thú nhận. Thế mà lúc , Tiểu Nhu Bảo vui vẻ : "Tam ca ca cần, nhưng đấy! Vừa trang tiểu liễu bên đang chuột quậy phá, cần mèo tới dọa chúng chạy ."

Ngô Tước , liền mừng rỡ gật đầu lia lịa: "Vậy nô tài sẽ chuẩn vài con cho công chúa, ngươi thích mèo lông hoa lông đồi mồi? Trong cung còn nhiều, nếu quốc sư trở về mà thấy mang mèo , nhất định sẽ trách mắng ."

 

Loading...