Tiểu Nhu Bảo nhịn .
"Ngô gia gia nghĩ chiêu thật! Người khác trị bệnh là chữa thể, còn ngài đây chữa cả tâm. Cứ như thế thì ai phân biệt ngài với Hoa Đà nữa."
Thôn trưởng hiểu mấy lời cao siêu , nhưng một điều ông hiểu rõ: bây giờ ngoài đồng giúp việc !
Nguyên bản nhân lực trong trang thiếu, nhiều còn bệnh tật, còn xây nhà, nên vụ mùa xuân thật là lo xuể.
"Dù các phu nhân là khuê các tiểu thư, quen việc nặng, nhưng góp công một chút, thêm là đỡ, chứ cũng ăn lương khô. Ba kẻ thợ giày còn thể thành Gia Cát Lượng, huống chi là nhiều thế !" Thôn trưởng ha hả, đập tay lên cạnh nồi như thể giải quyết xong chuyện.
ông dứt lời thì chợt kêu lên "Ai da!", hớt hải chạy về phía ruộng.
"Kia cỏ dại! Đừng nhổ! Đó là mạ non! Ê, ê, dừng !"
Mọi cùng , thấy một vị phu nhân nào đó nhận mầm non với cỏ dại, thế là nhổ nhầm cả một đám mạ mới cấy.
Cả đám nhịn phá lên.
Xem mấy vị phu nhân khi còn gây trở ngại hơn là giúp đỡ thật.
Các phu nhân trong ruộng thấy cảnh cũng ngẩn , nhịn bật theo.
Dù chút rắc rối nho nhỏ, nhưng khí chung vẫn vui vẻ. Các phu nhân dần dần cũng giải tỏa khúc mắc trong lòng, lúc việc còn thể trêu đùa lẫn , còn ủ rũ như nữa.
Ngô đại phu cũng vui vẻ trong lòng, ngáp một cái cầm lên bộ ngân châm, lúc nào cũng sẵn sàng "muỗi" châm . Thấy ai dấu hiệu biếng tinh thần sa sút là ông liền chích một châm, để tránh cho các nàng mất mặt .
Các phu nhân của các phủ đang chăm chỉ cấy mạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1293.html.]
Bá tánh huyện Bắc Hạ, nhờ chia phần đất riêng, nên cũng đầy nhiệt huyết, hăng say lao động ngơi nghỉ.
Phùng thị mang đến nhiều lương khô, cùng Lý Thất Xảo phân phát cho .
Phần đất công của Khương gia sớm trồng xong hết, xem ai nấy đều ưu tiên xong đất công mới lo tới đất của .
Tiểu Nhu Bảo híp mắt, ánh mặt trời, cảm nhận từng tia nắng ấm áp chảy tràn , tiếng ruộng đồng rộn rã vang lên bên tai.
kịp hưởng thụ lâu, hai cái chân mập nhỏ của nàng nhấc bổng lên!
Phong Cảnh và Phong Miêu mỗi một bên, vác nàng lên vai mà chạy khắp trang, bắt đầu "kiệu " khiến bé con vui sướng vang.
Tiểu Nhu Bảo kinh hô một tiếng, nhịn khanh khách, tiếng trong trẻo như tiếng chuông gió vang khắp trang viên, ai cũng thấy lòng vui vẻ.
Phát xong lương khô, Phùng thị một nữa quan sát khắp thôn trang, cảnh lao động chăm chỉ mà lòng nàng càng thêm yêu thích nơi .
TBC
Nàng cũng cẩn thận hỏi thôn trưởng về tiến độ gieo trồng vụ xuân của các gia đình.
Thôn trưởng ở đầu bờ ruộng, xa đáp: "Từ khi chia đất xong, đều xong phần công điền, đó mới lo đến đất riêng của . Thêm bốn năm ngày nữa là chắc xong hết cả ."
Ngoài ruộng trồng chính, trong trang còn mấy mảnh đất nhỏ rải rác ghi khế đất nên ai nhận phần. Thôn trưởng nghĩ nên để đất bỏ hoang, liền bàn với Phùng thị.
"Mấy mảnh đất , nghĩ cần trồng lúa ngũ cốc, mà trồng chút hành, cải trắng, cà tím. Đến khi thu hoạch, mỗi sáng sớm sẽ hái một rổ đem sang cho nhà ngươi."
"Phần còn , ai ăn hết thì chia mang về. Như cũng đỡ cho Trịnh ma ma nhà ngươi chợ mua đồ ăn mỗi ngày, trong trang cũng rau tươi mà dùng." Thôn trưởng với Phùng thị.
Phùng thị vui vẻ đáp: "Thế thì quá, cứ tùy tiện trồng thứ gì cũng , miễn là tiện cho trong trang cùng ăn."