Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1292

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:09:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị còn quen với kiểu âu yếm , bèn lau mặt hai bảo: "Các ngươi xem, tên nhóc , trò mặt bao nhiêu , thật là..."

Lúc qua giữa trưa, cả huyện Bắc Hạ đang bận rộn xây nhà, nào là khiêng đá, nào là trộn bùn, ai nấy đều mệt thở hồng hộc. Tuy , dẫu mệt , trong lòng họ vẫn chẳng cảm thấy nặng nề chút nào. Mọi chi phí xây nhà đều do Khương gia lo liệu, dù triều đình chu cấp bạc cứu trợ, Khương gia cũng từng yêu cầu bọn họ trả một đồng.

Thật chẳng còn gì để mà oán trách.

Ngay lúc đó, tiếng vó ngựa của Khương Phong Trạch vang lên khắp trang viên, mang theo một tin mừng lớn hơn nữa!

Vừa thấy Phong Trạch đến, Đại Văn và Tiểu Võ, mồ hôi đầm đìa, vội chạy tới.

"Gặp bá gia!"

"Sao ngài đến nữa, chẳng còn dặn dò?" Hai lúc thấy Phong Trạch là ánh mắt sáng rực như , tràn đầy sùng bái và kính phục.

Khương Phong Trạch đến híp cả mắt, liền bảo của Tiêu gia đưa công văn sẵn cho Đại Văn và Tiểu Võ xem.

"Các ngươi ai chữ ? Gọi đến đây, từng ấn dấu tay , coi như xác nhận chứng từ ."

Đại Văn lật qua lật xấp công văn, thấy giấy trắng mực đen, dường như điều gì quan trọng lắm.

Tiểu Võ thì phấn khởi, kêu gọi tới đông đủ, còn kéo một thiếu niên què chân lên phía .

"Hắn học vài năm sách đấy! Mau cho chúng , bá gia tờ chứng từ rốt cuộc cái gì ?" Tiểu Võ , gương mặt đầy tò mò.

TBC

Thiếu niên chữ cầm lấy văn thư, qua thì đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc, lập tức quỳ sụp xuống.

"Đa tạ, đa tạ bá gia ban ân!" Cậu vô cùng cảm động, dù nước mắt rưng rưng nhưng vẫn cố kìm , to những dòng chữ công văn cho .

Nghe xong, ai nấy đều sửng sốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1292.html.]

Gì cơ?

Khương gia định chia đất cho bọn họ ?

Một trang viên như , từ nay về bọn họ chỉ chỗ ăn chỗ ở, mà còn thể an cư lập nghiệp ở đây nữa!

Đại Văn và Tiểu Võ tròn mắt kinh ngạc, vội chạy lên đón đoàn , cả bọn cùng quỳ xuống mặt Khương Phong Trạch.

Tiểu Nhu Bảo cứ ngỡ lầm, bèn xắn tay áo lên dụi mắt, cẩn thận kỹ , quả thật đây là các bà con cô bác chân chất đang ân huệ lớn của Khương gia ban cho nơi ăn chốn ở.

Thế là nàng hớn hở chạy tới, từ xa gọi to: "Thôn trưởng gia gia, trang mới tới ? Từ khi nào ?"

Thôn trưởng đang mệt lả, vác theo thùng nước dậy. Thấy Tiểu Nhu Bảo chạy tới, ông liền hăng hái hẳn lên, vuốt vuốt chòm râu : "Nhu Bảo tới ! Ngươi kỹ xem, tân nhân nào , rõ ràng đều là những ' bệnh' mà ngươi đưa tới thôi."

Tiểu Nhu Bảo tròn xoe mắt lên.

Người cấy mạ chẳng là phu nhân của Thái Thường Tự Khanh Trương gia ? Người tưới nước là phu nhân của Công Bộ Thị Lang Vương gia? Còn mặt mày lấm lem đang vác cuốc ... hóa là tiểu thiếu phu nhân của Bùi gia?

Các phu nhân đều cúi đầu cặm cụi việc, trông chút thô kệch, lời cũng còn phong nhã. Khi các phủ đưa tới đây, vì giữ thể diện, họ chỉ là đưa " bệnh" nông thôn dưỡng sức.

Đám phụ nhân ngẩng đầu lên, hướng về phía nàng mà hành lễ.

"Thần phụ tham kiến công chúa!"

Tiểu Nhu Bảo sững sờ, liền vội vàng chạy tới hỏi rốt cuộc là chuyện gì xảy .

Ngô đại phu lúc vác sọt thảo d.ư.ợ.c bước đến, giải thích: "Không còn cách nào khác, những phụ nhân trong lòng nhiều phiền muộn, thì lóc đòi sống đòi c.h.ế.t."

"Cho nên mới cho họ xuống đồng việc, vì cứ trong phòng nghĩ ngợi lung tung. Ai mà chẳng lúc gặp khó khăn. Cứ để họ việc qua thời gian , , mấy ngày cũng chẳng còn gì to tát nữa." Ngô đại phu với tấm lòng nhân hậu của thầy t.h.u.ố.c, cũng lý.

 

Loading...