Phải rằng, từ gần hai tháng , Mục Diệc Hàn hạ lệnh cấm nghiêm ngặt. Ai dám dùng t.h.u.ố.c phiện, nhẹ thì đày biên ải, nặng thì c.h.é.m đầu.
Mà quan viên trong triều, bất kể chức lớn chức nhỏ, hễ phạm tội thì càng là tội chồng tội, luật định sẵn chừa một ai!
Nghĩ như , chẳng bọn họ đều mất mạng ? Biết đây?
Thái thường tự khanh Trương Tuyên c.ắ.n răng chịu đựng sợ hãi, định lên tiếng van xin,"Quốc sư đại nhân, chúng tội nặng nề, nhưng cũng chỉ vì che mắt, đều là do Cố Trường Anh cố ý dụ dỗ mà !"
Mục Diệc Hàn xuống, giọng nhấn mạnh,"Bổn tọa cũng nghĩ , nhưng việc chứng cứ."
"Vừa của điều tra về báo , trong phủ của Cố Trường Anh chẳng tìm chút dấu vết nào của t.h.u.ố.c phiện cả."
"Hiện tại, bằng chứng buộc tội nàng, cũng thể chứng minh các ngươi lừa, xem nàng sớm tính toán kỹ, tẩy sạch khỏi liên can." Giọng Mục Diệc Hàn nhàn nhạt, nhưng uy lực như ngàn cân đè nặng.
Nghe tin Cố Trường Anh những bắt, còn tiêu hủy hết bằng chứng, tự tẩy trắng bản , đám quan viên trong điện tức đến nỗi nổ tung phổi, chỉ hận thể chạy tới c.h.é.m nàng ba nhát sáu đao, để trừ khử độc phụ !
Thái thường tự khanh Trương Tuyên cùng những khác, Quốc sư xưa nay nổi tiếng cứng rắn, cho rằng khó thoát khỏi kiếp nạn. Vì , từng nhắm mắt, cúi đầu rạp xuống đất, nước mắt rơi lã chã.
Bọn họ lúc thậm chí chẳng dám mong giữ mạng sống. Chỉ cầu liên lụy đến con cháu đời ... và nếu thể, mong Quốc sư hãy g.i.ế.c c.h.ế.t Cố Trường Anh, tiện phụ hại !
đúng lúc , Mục Diệc Hàn nhàn nhạt mở miệng, những lời mà trong mơ họ cũng dám nghĩ tới.
"Quan viên phạm tội dùng t.h.u.ố.c phiện, vốn xử t.ử. Tuy nhiên..."
"Bổn tọa nguyện tin rằng các ngươi lừa, thể tạm tha truy cứu." Mục Diệc Hàn giơ tay, cho họ một tia hy vọng sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1280.html.]
Cái gì?
TBC
Thái thường tự khanh Trương Tuyên cùng đám đồng loạt ngẩng đầu, đôi mắt trừng to, sững sờ dám tin. Quốc sư... tha cho bọn họ ?
Ánh mắt Mục Diệc Hàn chợt trầm xuống, nhưng giọng hiếm hoi mà ôn hòa,"Bằng thì ? Bổn tọa rầm rộ bắt , mà còn sai Hắc Giáp Quân cải trang thường phục, theo sát các ngươi đường, chỉ để tránh cho bách tính chuyện , giữ cho các ngươi một chút danh dự."
Nghe đến đây, bọn quan viên như rơi hố băng, giây lát như kéo trở lên. Trương Tuyên cùng kiềm nổi nước mắt, dập đầu liên tục xuống nền điện đến mức trán rướm m.á.u, mắt đầy ánh cũng dám ngừng.
"Đa tạ Quốc sư tha mạng!"
"Chúng thần ngàn đội ơn, thề sống c.h.ế.t trung thành, quyết phụ ân tình !"
Quốc sư một câu, cho họ khỏi tội c.h.ế.t. từ lúc bắt đầu bắt , ngài cẩn thận để lộ phận họ, bảo vệ thanh danh gia tộc họ, mới thực là nhân từ mấy. Bọn họ cảm kích đến rơi lệ cho !
Mục Diệc Hàn thấy mục đích đạt, lòng cũng chút thỏa mãn.
Lúc , từ cao bước xuống, nhắc tới "tiểu áo bông" yêu quý của .
"Việc các ngươi cần cảm tạ bổn tọa. Nếu nhờ Công chúa nhắc nhở, bổn tọa cũng chẳng các ngươi khả năng lừa gạt, càng chắc kịp thời bắt các ngươi ."
Trương Tuyên cùng đám quan viên đến đây thì sửng sốt, trán rướm m.á.u cúi rạp xuống.
Còn cả công chúa trong việc ?
Ngô Tước lúc ,"Chẳng . Lần , Cố Trường Anh mua con ngựa Ô Vân Đạp Tuyết của nhà họ Khương, ý định vu vạ cho Khương gia. Chính là Tiểu Công chúa phát hiện điểm bất thường, mới rõ chuyện và kịp thời báo cho Quốc sư đại nhân. Ngài Quốc sư liền lập tức phái Hắc Giáp Quân đến đưa các vị đại nhân về đây."