"Tiểu công chúa cũng đến ?"
" , Bùi gia thật mặt mũi, thường ngày loại yến hội , hiếm khi thấy công chúa lộ diện."
Tiểu Nhu Bảo chỉ mỉm đáp. Bùi gia mặt mũi lớn thì nàng quan tâm, nhưng nàng nhớ rõ Bùi gia năm bảy lượt khiến nàng và phụ phiền lòng...
Lúc , Bùi lão gia đang bận tiếp khách, thấy Tiểu Nhu Bảo, lập tức mừng sợ, vội vàng tiến đến cúi chào, lưng còng gập xuống như sát đất, lễ bái đến ba bốn mới chịu dừng.
"Công chúa vạn an, lão thần đa tạ ngài nể mặt đến đây." Ông vẫn gì, lòng chút nghi ngờ.
Tiểu Nhu Bảo Bùi lão mắt, vẻ tươi lễ phép nhưng ánh mắt thì sắc lạnh, chỉ khẽ nhấc tay nhỏ, hiệu cho ông dậy.
lúc , cháu trai của Bùi lão, Bùi Kim Bảo, chạy tới, vô tư reo lên: "Tốt quá , đa tạ công chúa đến đây góp vui!"
Bùi Kim Bảo tiếp: "Tổ phụ gửi thiệp mời cho bốn, năm nhà, nhưng ai đến cả. Mới còn tức giận phát hỏa, may mà ngài..."
Bùi lão nhanh ch.óng kéo Kim Bảo sang một bên, cắt lời: "Im miệng! Kim Bảo, đừng lung tung, thể lắm lời mặt công chúa như !"
Tiểu Nhu Bảo giả vờ để ý, nhưng chờ Bùi lão rời , nàng liền kéo Bùi Kim Bảo sang một góc, hỏi nhỏ: "Tổ phụ ngươi nổi giận, là vì cớ gì? Chẳng ông nhiều bạn hữu trong triều ? Tại các nhà đến?"
Bùi Kim Bảo xị mặt, bĩu môi đáp: "Ai mà ! Nghe mấy nhà đó đều dự tiệc ở phủ của tiên hoàng hậu, chỉ gửi lễ vật đến đây mà đến dự yến. Nhà tổ chức tiệc mà khách mời chẳng ai chịu đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1272.html.]
Nghe nhắc đến tiên hoàng hậu, Tiểu Nhu Bảo trong lòng ngờ vực. Hôm nay Cố Trường Anh (tức tiên hoàng hậu) mở tiệc là vì chuyện gì?
Bùi Kim Bảo, vốn chỉ là một thiếu gia quen sống trong nhung lụa, ham ăn ham chơi, nào để ý chuyện lớn. Hắn chỉ lo lấy lòng Nhu Bảo, bưng tới một mâm bạch ngọc đựng đầy trái cây, bên hương lê và quả sơn từ Nam tỉnh chuyển đến.
"Công chúa, ngài ăn thử cái , chua chua ngọt ngọt, ngon lắm!" Bùi Kim Bảo cầm một quả hương lê, hớn hở dâng lên cho Tiểu Nhu Bảo như đang hiến vật quý.
Nhìn thấy cảnh Tiểu Nhu Bảo bên cạnh Bùi Kim Bảo, cả hai cùng ăn trái cây, Bùi gia vô cùng mãn nguyện, đương nhiên chẳng ai nghĩ ngợi gì nhiều.
Ngô phu nhân bồi tiệc cho Nhu Bảo, còn bà thì bên cạnh các phu nhân khác chuyện trò, tiện thể dò hỏi lý do vì tiên hoàng hậu mở tiệc.
Tiểu Nhu Bảo c.ắ.n một quả hương lê, nhanh ch.óng để vỏ một dãy dấu răng nhỏ. Nhìn quanh một lượt, thấy tiểu thẩm của Bùi Kim Bảo xuất hiện, nàng liền hỏi: "À, tiểu thẩm ngươi ? Sao tiếp khách cùng ?"
TBC
Bùi Kim Bảo định với tay lấy một nắm đậu phộng đường, bỗng nhiên cả run lên, nước mũi cũng chảy dài xuống, vội vã lau đáp: "Ài, công chúa đừng nhắc nữa. Sáng nay tổ phụ nổi giận cũng là vì nàng đấy!"
Tiểu Nhu Bảo lập tức chú ý: "Nàng gì mà chọc giận tổ phụ ngươi? Có là gây chuyện gì đúng?"
"Còn vì cái thiệp mời của tiên hoàng hậu !" Bùi Kim Bảo khẽ run rẩy ."Hôm nay nhà tiệc mừng, mà tiểu thẩm ở nhà đón khách, ngược cứ nằng nặc đòi đến phủ tiên hoàng hậu dự tiệc. Nàng còn chờ khi tổ phụ bận xong cũng nên đến đó lộ mặt, khiến tổ phụ tức giận, sai nhốt nàng trong phòng !"
Tiểu thẩm của Bùi Kim Bảo dường như thành thói quen, hễ dịp là mong đến gặp Cố Trường Anh. Lần khó khăn lắm mới mời, nàng đương nhiên bỏ lỡ, thậm chí còn kéo cả Bùi lão cùng để lấy lòng tiên hoàng hậu, sợ rằng nếu gặp mặt, Cố Trường Anh sẽ chẳng nể nang gì nàng nữa.