Vì thế, dân chúng đều biến nỗi đau thành sức mạnh, trút hết căm hận lên Cố Y Y!
Khắp các ngả đường, nam nhân buông bỏ công việc, cầm lấy v.ũ k.h.í, tụ tập thành từng nhóm.
"Các ngươi thấy bố cáo ? Một nữ nhân Ngoã Lạt hèn mọn dám đến đất Nam Kỷ của chúng mà tàn sát kẻ vô tội. Vì nữ nhân và hài t.ử của chúng , tuyệt đối thể tha cho ả!"
" , bắt ả, cho ả chịu cảnh thiên đao vạn quả, bầm thây vạn đoạn!"
"Tìm nữ nhân Ngoã Lạt, báo thù cho những c.h.ế.t! Tìm nữ nhân Ngoã Lạt, báo thù cho những c.h.ế.t!"
Tiếng hô phẫn uất và căm hờn vang vọng khắp nơi, tràn ngập phố phường.
Khi tin tức truyền đến Quốc T.ử Giám, Ngô Thanh lập tức tìm từng học sinh để kiểm tra, phát hiện Phong Cảnh xin nghỉ. Hắn liền tức tốc đến phủ Khương hỏi thăm, Phong Cảnh bình an đang ở trong cung, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Trở về phủ, Ngô Thanh lau mồ hôi, kể cho Ngô phu nhân . Ngô phu nhân đang cầm chén , xong thì bàn tay run rẩy, chén rơi xuống đất vỡ tan, đôi mắt mở to kinh hãi.
"Ngươi giữa trưa ở ngõ Hoa Thanh đả thương , khiến chín t.ử thương?"
Giọng bà cao v.út lên, kinh ngạc tiểu t.ử Mệnh đang gặm chân . Ngực Ngô phu nhân đập thình thịch vì sợ hãi.
Buổi trưa hôm đó, bà vốn định ngoài đến cửa hàng son phấn để lấy mẫu son môi mới. lúc , tiểu t.ử Mệnh đột nhiên lớn thôi, bà đành ở trong nhà để dỗ con. Giờ nghĩ , thì tiếng của nhi t.ử cứu mạng bà đúng lúc...
May mắn , Ngô đại phu khi cởi áo phòng hộ , kiểm tra kỹ càng, cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Thật quá, ngoan Bảo Nhi, đừng sợ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1245.html.]
"Già Hai tuy chảy nhiều m.á.u, nhưng chỉ một vết thương ở cánh tay, còn các viên đạn etpigôn đều áo phòng hộ chặn . là mạng lớn!" Ngô đại phu vui mừng .
Già Hai, vốn tưởng sắp qua khỏi, lóc t.h.ả.m thiết, thậm chí chuẩn di ngôn cho thê t.ử. Nghe đại phu , mừng rỡ, lập tức tỉnh táo, lay dậy.
"Ai dà, đúng là trời thương ! May mà thê t.ử chê béo, bắt giảm cân. Ta sợ gầy quá thì mất oai phong, lén mặc thêm áo phòng hộ, đường trông chắc nịch dọa . Nào ngờ hữu dụng thế !"
Tiểu Nhu Bảo cũng nhào tới, áo phòng hộ lỗ chỗ bốn viên đạn, nước mắt suýt rơi nhưng vì vui mừng mà nuốt ngược .
"Ô ô, Già Hai, ngươi thật là quá! là áo phòng hộ cứu mạng !"
Nỗi bi thương trong lòng Tiểu Nhu Bảo cuối cùng cũng phần nào xoa dịu.
Già Hai khi băng bó cánh tay xong, cầm theo toa t.h.u.ố.c bổ m.á.u, chỉ mong nhanh ch.óng gặp Lâm Xuân để khoe chiến tích một phen.
Mục Diệc Hàn ở bên cạnh chăm sóc Tiểu Nhu Bảo suốt nửa ngày, đến khi nàng mệt quá, co ro thành một cuộn nhỏ giường ngủ , mới nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, đó bước khỏi Long Hiên Cung, sai tìm tất cả bá tánh thương trong vụ việc hôm nay.
Chẳng bao lâu, A Lê nhanh ch.óng thống kê tình hình.
TBC
"Những Cố Y Y b.ắ.n trúng, ngoài Già Hai, tổng cộng chín ."
"Trong đó, hai bỏ mạng, còn bảy khác thì một nửa chỉ thương nhẹ." A Lê cúi đầu, nỡ báo cáo, giọng đầy xót xa.
Mục Diệc Hàn cũng khỏi đau lòng. Hắn lập tức hạ lệnh: "A Lê, ngươi đích dẫn an ủi và trấn an những gia đình hại. Nhà nào qua đời, triều đình sẽ xuất trăm lượng bạc trắng để bồi thường, còn thương thì mỗi năm mươi lượng, xem như tấm lòng của triều đình."
"Còn những ai thương nặng, nếu tìm thầy t.h.u.ố.c giỏi chữa trị, thì đưa ngay đến Thái Y Viện." Mục Diệc Hàn quyết đoán căn dặn.