Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1236

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:17:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thì đứa nhỏ là vì bảo vệ quốc thổ và bá tánh mà hao tổn sức lực đến ," Hạo Thiên Đại Đế lẩm bẩm, lòng thương giận."Ngươi chỉ là một tiểu oa nhi, lo toan nhiều việc như thế để gì? Nhìn xem, tự mệt lả thế ! Ngươi còn tên ác long cha, chẳng lẽ là đồ trang trí ?" Hạo Thiên Đại Đế giận đến mức gào lên.

Nói , ông giơ chân đạp mạnh, nhẹ nhàng đặt tiểu béo nha lên đùi , rót nàng một luồng kim quang để khôi phục tâm thần.

thể trực tiếp can thiệp chuyện thế gian, nhưng Hạo Thiên cũng nghĩ một cách để giúp Tiểu Nhu Bảo chịu đựng sự hao tổn tâm lực như trong những tới.

Ông bứt một sợi tóc bạc, nhẹ nhàng chạm lòng bàn tay nhỏ bé của Tiểu Nhu Bảo, vẽ lên đó một đạo phù. Một dấu ấn kim quang hiện lên rõ ràng.

"Hảo hài t.ử, Bản Đế đem một tia pháp lực của ban cho ngươi. Về , mỗi ngươi sử dụng sức mạnh, sẽ là dùng tâm thần của Bản Đế, ngươi cần lo hao tổn sức lực của nữa."

"Không chỉ thế, ngươi còn thể thông qua dấu ấn để truyền tin với . Như , cần vất vả lên Thiên giới nữa."

Nhìn Hạo Thiên Đại Đế uy nghiêm mà giờ đây từ ái như một ông gia gia, đám tiên tước bay quanh cũng tràn đầy ngưỡng mộ, ríu rít đến nỗi rụng cả lá cây.

"Chíp chíp! Đây đúng là Thiên giới độc nhất vô nhị sự thiên vị!"

"Trước đây chỉ Hạo Thiên Đại Đế là một đại hán thô kệch, ngờ cũng lúc ôn nhu thế . Ô ô ô..."

dĩ nhiên, tiểu phúc tinh vốn dĩ là do Hạo Thiên tạo , ông yêu thương nàng thì còn ai thương?

Thấy canh giờ nhân gian còn sớm, Hạo Thiên bế Tiểu Nhu Bảo tỉnh ngủ lên, : "Đi thôi, hài t.ử, về là trời sáng đấy."

Hạo Thiên nâng chân to, một tay nhấc Tiểu Nhu Bảo ... đá nàng một cái từ tiên đài xuống!

Ngay đó, trong nội điện Long Hiên cung, vang lên một tiếng la thất thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1236.html.]

"Aiii da! Đau quá! Cái m.ô.n.g của !"

Tiểu Nhu Bảo giật bật dậy, ôm lấy m.ô.n.g nhỏ, gào lên đầy oan ức.

Ngô đại phu định châm cứu, nàng cho giật , kim châm lệch tay, đ.â.m thẳng mu bàn tay . Mọi xung quanh mở to mắt, vội vàng lao tới.

"Nhu Bảo tỉnh ? Chỗ nào thoải mái, cha xoa cho ngươi nhé." Mục Diệc Hàn thở phào nhẹ nhõm, giọng hiếm khi run rẩy vì xúc động.

Phùng thị suýt òa, nắm lấy bàn tay béo múp của nàng, nghẹn ngào : "Khuê nữ, con định dọa c.h.ế.t nương ? Con mở mắt, nương sợ tim!"

Tiểu Nhu Bảo, đầu tóc rối bù như tổ chim, ngơ ngác chớp mắt, đến lượt nàng tròn mắt . Nương cung, còn cả đại gia đình... Tại tất cả vây quanh nàng như thế?

Mục Diệc Hàn siết c.h.ặ.t lấy nàng, như thể sợ chỉ cần buông tay là nàng sẽ biến mất,"Ngươi quên ? Vừa ngươi hôn mê mãi tỉnh, đến mức ngay cả móng giò đặt bên cạnh mũi cũng thèm ngửi. Đêm qua rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Tiểu Nhu Bảo lúc mới nhớ , đôi mắt khẽ chớp, trong lòng chút chột .

TBC

Không xong ! Hẳn là nàng mải ở Cửu Trùng Thiên mà quên mất thời gian, suýt nữa cả nhà lo lắng đến phát điên...

Lòng bàn tay Tiểu Nhu Bảo chợt truyền đến một cảm giác ấm áp từ dấu ấn kim quang, khiến nàng đột nhiên thấy phấn khởi. Đây chẳng là thần tích của Hạo Thiên Đại Đế ban cho ?

Mục Diệc Hàn thoáng thấy vẻ vui mừng lấp lóe trong mắt nàng, cũng đoán rằng cô bé đang một bí mật. Hắn giơ ngón tay dài, nhẹ nhàng điểm lên trán nàng một cái, đám thái y.

"Công chúa tỉnh, các ngươi lui ngoài hết ."

Ngô thái y và các thái y khác lệnh, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cúi chào lui khỏi phòng.

 

Loading...