May mắn là đám đầu bếp trong Ngự Thiện Phòng cũng tay nghề khá. Nguyên liệu lẩu chuẩn khéo léo, thịt dê thái mỏng, tôm viên và cá viên đều công phu, khi ăn dai mềm, đậm đà. Món huyết vịt và đậu hũ thì bày biện những chiếc đĩa nhỏ xinh, tràn đầy một bàn.
Tiểu Nhu Bảo quả nhiên thích, phấn khởi bên bàn ăn, tự đeo chiếc yếm màu vàng sữa, sợ rằng lát nữa sa tế sẽ văng lên áo bông ngắn màu lam nhạt của .
Bữa ăn , ngay cả Mục Diệc Hàn cũng hiếm hoi hứng thú. Trên bàn nào là thịt dê cuốn, cá viên, tôm viên, lát ngó sen, miến rong... Tiểu Nhu Bảo mắt sáng lên, cái miệng nhỏ chu , liên tục chỉ huy cha bỏ thêm món nồi.
"Bỏ thêm cá viên cha, nó mềm dai!"
"Miến chín , mau vớt lên , đừng để nấu quá lâu!"
"Thịt dê bỏ sớm , nhiều như thế mà ăn hết, nấu lâu quá thịt sẽ dai mất."
Mục Diệc Hàn gắp thức ăn tất bật phục vụ, uy nghiêm thường ngày chẳng còn sót chút nào, lúc trông hệt như một tiểu nhị phục vụ đồ ăn, cứ răm rắp theo ý của cô con gái nhỏ.
Ngô Tước và Xuân Mai hai bên , nhịn mà buồn .
"Quốc sư đại nhân đúng là cha tuyệt vời, còn tiểu công chúa nhà thì..." Ngô Tước nghĩ ngợi một chút ,"Cũng là ăn giỏi nhất."
Xuân Mai ôm bụng, cố nhịn đến mức đau cả .
Tiểu Nhu Bảo ngẩng khuôn mặt tròn như bánh bao, dõng dạc đáp,"Ngô tổng quản, ăn khỏe là phúc đó! Đừng mà ganh tị! Cha, cho con thêm một chút thịt xào cay, nhớ cho nhiều ớt nhé."
Mục Diệc Hàn xoa đầu nàng, bộ oán trách,"Ngươi dám sai bảo cha như , xem tạo phản trong cung hả."
Miệng thế, nhưng tay ông ân cần, chỉ chuẩn cho nàng một đĩa thịt cay mà còn cẩn thận điều chỉnh lượng ớt, sợ nếu ít quá thì con gái ý, mà nhiều quá thì sẽ hại đến dày nàng.
Ngô Tước và Xuân Mai , thấy cảnh khỏi mỉm , thầm nghĩ đây đúng là tình thương cha con sâu đậm. Trên đời tuy nhiều tình phụ t.ử, nhưng nếu ai cũng tình cảm như công chúa và quốc sư thì mấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1232.html.]
Chẳng mấy chốc, khi ăn no nê, Tiểu Nhu Bảo vỗ vỗ cái bụng căng tròn, bắt đầu chuẩn cho kế hoạch tối nay.
"Cha, tối nay con ngủ một trong nội điện, cần ai hầu hạ cả."
"Mọi chỉ cần canh gác bên ngoài cửa là ."
Mục Diệc Hàn ngần ngại, nhưng cô con gái hẳn lý do riêng, nên lập tức gật đầu đồng ý.
Buổi trưa đó, Tiểu Nhu Bảo đều tập trung dưỡng sức, chuẩn tâm thế nhất để đối diện với sự kiện đặc biệt tối nay.
Bữa cơm tối, nàng đơn giản thanh đạm, chỉ gọi một đĩa bánh sủi cảo nhân tôm chiên áp chảo, thêm một chén chè hạt sen đậu đỏ. Ăn xong, tiểu nha đầu liền trèo lên giường, kéo màn buông xuống, cuộn tròn đôi chân nhỏ như củ cải. Hít một thật sâu, nàng lập tức nhập định, chuẩn tinh thần.
Tam ca ca, đến .
Chiến thắng tối nay sẽ thuộc về chúng !
***
Trong khi đó, ở vùng biên giới, tại tiểu thành Thanh Xa huyện.
Đại quân Ngoã Lạt cuối cùng cũng chờ nổi, nổi trống tuyên chiến, chuẩn tấn công thẳng cổng thành Thanh Xa!
Khương Phong Trạch mặc phòng hộ y, khoác lên khôi giáp, trong lòng đập rộn ràng, hồi hộp phấn khích. Cảm giác tựa như một ngọn lửa lớn thiêu đốt trong n.g.ự.c, khiến gương mặt tuấn của cũng sáng bừng lên.
"Lan Y, ngươi xem, nếu trận chúng chiến thắng, chẳng sẽ trở thành một trận đại chiến lừng lẫy ?" Hắn nắm c.h.ặ.t hai tay, kìm niềm vui sướng.
TBC
Trong lòng , viễn cảnh đại thắng với tổn thất tối thiểu hiện rực rỡ, nếu thể đè bẹp năm vạn quân địch chỉ với một nắm quân ít ỏi, thì đây sẽ là một kỳ tích từng trong sử sách!