Lão Lý lên vầng trăng tròn nơi xa, trong ánh mắt ánh lên một niềm vui khó tả,"Phải, hai lão già chúng , sống thêm bao lâu nữa đây, nên dành thời gian bầu bạn với Tiểu Nhu Bảo và bọn trẻ. Đến khi nhắm mắt xuôi tay cũng còn điều gì hối tiếc."
Thực , hai lão bàn bạc khi rời thôn. Cả hai đều là những bước nửa chân quan tài, còn thể hưởng thụ thêm bao lâu? Thay vì tiếc nuối, chẳng bằng nhân quãng đời ngắn ngủi còn , sống để gì tiếc nuối.
Vậy nên, hai mới quyết định kinh thường trú, để thể ở bên cạnh Tiểu Nhu Bảo lâu thêm một chút.
Sau khi đùa giỡn xong, hai lão nâng chén , hướng về vầng trăng sáng mà nâng ly.
"Lão Lý , ngươi hai tính là xa đầu ? Thường Trương tú tài câu , thấy cũng thật là phóng khoáng, tùy hứng."
Lão Lý lớn,"Ha ha, sống hối tiếc, kính hai một ly!"
" , kính cho chúng , cũng kính vầng trăng sáng đêm nay!"
Sau buổi trò chuyện tâm tình, sáng hôm , hai lão liền oanh oanh liệt liệt dọn Tiểu Liễu Trang!
Tiểu Nhu Bảo cũng bận rộn cả đêm, tay múp míp nâng chiếc đèn dầu, cùng dọn dẹp kho chứa, chuẩn đủ cụ, bình phong, rương đồ cho các gia thúc, vui vẻ gì sánh bằng.
Cố quả phụ, chị em nhà Dương Điền Mai và Ngô đại phu thấy Tiểu Liễu Trang rộng rãi, cũng quấy rầy nhà Khương phủ nữa, nên quyết định cùng dọn qua ở.
Chỉ là Dương Điền Mai vì yên tâm nhà và Vượng Phúc nên thể ở lâu, đành chuẩn về thôn.
"Một phụ nhân đường xa một thật khiến lo lắng," Phùng thị nghĩ ngợi dặn,"Phong Hổ, nương nhớ là một tiêu cục, chuyên hộ tống và hàng hóa. Con hỏi thăm một chút, thuê hộ tống Điền Mai về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1221.html.]
Dương Điền Mai vốn định khách khí từ chối, nhưng thôn trưởng lắc đầu ,"Ừm, chuyện cứ theo sắp xếp , bằng cha cũng yên lòng."
Còn về phần Cố quả phụ, tuy bà cũng về thôn để gần con trai, nhưng vì Thúy Thúy mới kinh lâu, bà yên tâm về cô em chồng nên quyết định ở bầu bạn thêm một thời gian.
Từ khi Tiểu Liễu Trang ở, nơi đây lập tức rộn ràng hẳn lên, còn vẻ quạnh quẽ nữa mà tràn đầy sức sống.
Thôn trưởng và lão Lý mỗi ngày tinh thần phấn chấn, sáng sớm một vòng quanh thôn trang. Sau đó hai ông uống một chén cháo, ăn hai quả trứng gà hăng hái lên chợ " " tìm tá điền.
Tiểu Nhu Bảo cũng chẳng thấy chán. Hễ rảnh rỗi kéo tay Trịnh ma ma, nằng nặc đòi Tiểu Liễu Trang chơi.
Cố quả phụ sợ hai vị gia gia ở thôn trang buồn tẻ, bèn mua vài con vịt và ngỗng thả ở bờ sông, nuôi cho vui. Tối đến, bà đuổi đàn vịt ngỗng chuồng để giữ an .
Ngô đại phu cũng mua vài giá tre, phơi d.ư.ợ.c liệu quý báu của lên đó cho khô, ngửi cũng thoang thoảng hương t.h.u.ố.c.
Lúc chạng vạng, Tiểu Liễu Trang, khói bếp lượn lờ bốc lên hòa trời chiều. Tiếng vịt ngỗng kêu quang quác, xen lẫn mùi hương thảo d.ư.ợ.c, bay khắp các ngõ ngách, tạo nên một gian yên bình, thanh thản như cảnh trong tranh thủy mặc.
Ngô phu nhân tin Tiểu Liễu Trang nhộn nhịp ở, trong lòng cảm thấy hâm mộ, liền cách ngày ghé qua Khương gia một .
Vừa bước sân, Phùng thị tươi đón,"Ngô phu nhân đến đấy , mau ! Béo Nha nhà hai ngày nay cứ nhắc đến ngươi mãi!"
Ngô phu nhân bước , bảo bà v.ú đặt tiểu Tư Mệnh lên ghế, sang Phùng thị đầy ngưỡng mộ,"Ta thấy thôn trang nhà ngươi trông nom đấy, còn nhà vẫn tìm ai đây."
Phùng thị xua tay ,"Toàn là quen trong thôn từ , nhân dịp kinh thăm chúng nên tiện thể ở giúp đỡ trông coi thôi."
TBC