Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1220

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:16:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị thấy hai vui vẻ, cũng an tâm hẳn, ,"Được , các ngài cứ ở bao lâu tùy ý. Để bảo Phong Hổ mang ít chăn đệm, nồi niêu bát đũa đến đây sắp xếp cho các ngài thỏa."

Thôn trang cũng , chỉ là mắt một bóng , trông hoang vắng.

Thôn trưởng tò mò hỏi,"Sao thôn trang nhà ngươi vắng vẻ thế , chẳng lẽ định canh tác gì ?"

Phùng thị liền giải thích,"Thôn trang là nhà mới mua, đáng lẽ tìm một quản sự, mướn vài tá điền, nhưng hiện tại còn kịp sắp xếp, nên đành để hoang mấy hôm ."

Nghe , thôn trưởng xoay chuyển ánh mắt, bỗng chốc vung tay một cái, suýt chút nữa rớt cả bát cơm.

"Thì nhà ngươi thiếu ? Thế thì tìm quản sự gì cho rườm rà! Không bằng để và lão Lý ở đây ít lâu, giúp các ngươi lo liệu chuyện."

Phùng thị xong, bất ngờ vô cùng, chút dám tin hỏi ,"Ý thôn trưởng là, ngài sẽ trở về thôn sớm, mà kinh thành một thời gian ư?"

Ngô đại phu cũng chen ,"Thế còn bên nhà thì ? Giờ đầu xuân, sắp tới vụ gieo trồng, nếu các ngươi về, chẳng đất đai sẽ bỏ hoang ?"

Thôn trưởng và lão Lý , cả hai đều tỏ đắc ý.

"Ngươi cứ yên tâm, khi chúng sắp xếp cả ." Thôn trưởng với vẻ tự hào,"Hai lão già bọn Khương gia cho phần hồng lớn như , ai còn nhọc sức tự tay cày cấy nữa. Việc gieo trồng mùa xuân mướn lo liệu cả , trong nhà trông nom, cần bận tâm."

Tiên Tuyền cư của Khương gia quả thật như một cọc trấn giữ cho thôn Đại Liễu, nhờ phần hoa hồng từ đó mà dân làng ăn no mặc ấm. Cũng nhờ , thôn trưởng mới dư dả tiền bạc để mua lương thực đưa tới kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1220.html.]

Thôn trưởng tuy ở kinh thành một, hai năm cũng lo thiếu hụt gì, vì chuẩn đầy đủ từ .

Cả nhà Khương gia đều kinh ngạc, ngờ thôn trưởng và lão Lý sẵn lòng ở giúp. Ngay đó, tiếng vỗ tay reo hò vang lên khắp nơi!

"Thật ? Hai vị thực sự đồng ý giúp chúng quản lý thôn trang? Vậy thì quá , đổi ý nhé!" Khương Phong Hổ ôm lấy thôn trưởng, nũng như trẻ con.

Tiểu Nhu Bảo cũng hớn hở dậm chân, nắm lấy tay thôn trưởng và lão Lý, giọng vui mừng đến cao v.út,"Thật tuyệt quá thôn trưởng gia gia, Lý gia gia, chúng ngoéo tay hẹn nhé, trăm năm đổi lời, ai đổi ý là tiểu cẩu!"

Hai lão nhân kéo màn ngoéo tay, Tiểu Nhu Bảo và Khương Phong Hổ mỗi kéo một bên, cuối cùng cả bốn còn ấn ngón cái "đóng dấu".

Thôn trưởng vuốt râu, mặt đỏ bừng, lớn,"Ai chà, còn trăm năm đổi lời ? Nếu thôn trưởng gia gia sống thêm trăm năm, thì còn cầu gì hơn nữa !"

TBC

Phùng thị vui mừng đến nỗi khóe miệng như kéo đến tận mang tai, bế Tiểu Béo Nha gần ,"Được, ! Đây đúng là đại hỷ sự! Các ngươi đừng chọc phá hai vị gia gia nữa, chúng mau trở về chuẩn chăn đệm, bàn ghế, dọn dẹp hai gian phòng cho đàng hoàng để hai vị gia thúc ở!"

Được giữ bên , cảm giác thật sự là niềm hạnh phúc gì sánh bằng.

Trên đường về, Khương Phong Hổ cứ toe toét ngừng, đến khi về đến nhà mới nhận cả bụng đầy gió, đau bụng mất một hồi. Tiểu Nhu Bảo cũng mừng rỡ, ăn thêm hẳn nửa bát cơm buổi tối.

Chỉ là đến đêm khuya, khi thứ chìm tĩnh lặng, thôn trưởng và lão Lý bên hành lang, pha một bình nhấp từng ngụm, những lời tận đáy lòng.

"Hay thật, mai dọn sang Tiểu Liễu Trang, thể ở kinh thành dưỡng già một hai năm, từ nay thường xuyên thấy bọn nhỏ ngoan ngoãn ." Thôn trưởng hạ giọng, cảm khái.

 

Loading...