Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1216

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong Miêu , cảm tạ lão bản, ở quán cách đó xa, ôm cây đợi thỏ, chờ gặp lão già lưng còng .

Quả nhiên, đến gần chạng vạng tối, quản gia phủ Mộ Dung bước từ cửa hàng đó, căn dặn vài câu với bên trong. Chờ , Phong Miêu liền âm thầm bám theo, cho đến khi thấy lão bước một phủ lớn bảng hiệu, nhưng cũng là nơi tầm thường.

Sau khi dò hỏi những ngang qua, Phong Miêu mới , thì đây là phủ của Trưởng Công chúa từ !

"Hóa là các nàng," Phong Miêu nhíu mày, bực tức lẩm bẩm,"Không hổ là đám sâu mọt của Nam Kỷ quốc, ngày xưa chỉ trong hoàng cung ăn chơi hưởng lạc, chẳng màng tới dân chúng. Giờ ngay cả kiếm tiền cũng giở trò hèn hạ, đưa tay cướp đoạt công sức của khác, thật chẳng hổ!"

Sắc trời dần tối, phía xa chân trời bắt đầu lấp lánh vô ánh . Phùng thị ngóng ngoài cửa, lo lắng ,"Phong Miêu đứa nhỏ mà giờ về, cũng dẫn theo hai gã sai vặt ."

Không lâu , khi màn đêm buông xuống , Phong Miêu mới bước ánh trăng trở về phủ.

"Ngũ ca ca!" Tiểu Nhu Bảo từ bàn cơm chạy tới,"Cuối cùng ngươi cũng về , hôm nay mà lâu ?"

Vì chờ mãi đến đói meo, Phùng thị múc cho Tiểu Nhu Bảo một chén cơm nhỏ để nàng ăn , kèm theo miếng thịt kho tàu cho đỡ đói.

Thấy nhi t.ử cuối cùng cũng trở về, Phùng thị thở phào nhẹ nhõm, đến gần thấy sắc mặt chút , bà trách cứ mà nhẹ nhàng hỏi,"Sao , phố chuyện gì vui ?"

Phong Miêu ngước mắt bàn ăn, thấy trong nhà cùng các hương đều đang chờ , liền nở nụ ,"Ta về trễ, nương đ.á.n.h m.ô.n.g cũng là may lắm . Thôi nào, chúng ăn cơm , ăn xong kể ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1216.html.]

Xuân Ca Nhi đang ngậm miếng sườn to, miệng bóng loáng mỡ, tít mắt ,"Ăn cơm tiểu thúc thúc, nãi nãi đ.á.n.h ngươi , nãi nãi còn từ dẫn theo gã sai vặt khi ngoài, để bắt cóc mất!"

Nhìn vẻ mặt ngây ngô đáng yêu của tiểu t.ử, bật , cùng động đũa.

Tiểu Nhu Bảo ăn xong no căng, tháo khăn ăn của Xuân Ca Nhi về phòng chờ Ngũ ca, chắc rằng chuyện quan trọng .

Sau bữa ăn, hai vị gia thúc kéo Ngô đại phu hành lang tán gẫu. Cố quả phụ cùng chị em dâu, Trịnh ma ma cũng đến giúp thu dọn chén đũa. Phùng thị định hỏi han con trai, nhưng lúc Đông Ca Nhi tè dầm giường, còn Tôn Xuân Tuyết đang sắc t.h.u.ố.c dưỡng thai, nên bà đành lấy tã cho tiểu t.ử nghịch ngợm .

Phong Hổ , hôn lên trán tức phụ ,"Nàng xem, may mà nhà chỉ Xuân Ca Nhi, bằng chăm con đúng là việc phiền toái, lúc thì đói, lúc tè dầm, cả ngày quẩn quanh chỉ lo cho hài t.ử."

TBC

Phong Miêu phòng Tiểu Nhu Bảo, thấy đang giường đung đưa đôi chân mũm mĩm, xuống cạnh nàng, cả hai chung một chiếc gối.

Tiểu Nhu Bảo nghiêng đầu nhỏ, ,"Ngũ ca."

Phong Miêu hiểu ý, liền kể ,"Muội , hôm nay phố thì thấy một cửa tiệm, giống hệt cửa hàng bách hóa của ! Có y hệt nghề của , còn mở ngay đối diện tiệm nhà ! Ngươi xem, chuyện thật đáng ghét ?"

Phong Miêu đương nhiên rằng, nếu tiệm bách hóa của nổi tiếng, bắt chước là chuyện khó tránh. ai ngờ kẻ dám trắng trợn như con Cố Trường Anh, đợi khai trương theo dõi sát , còn mở cửa tiệm ngay đối diện, trang trí giống hệt, từ ngoài trong đều chép chẳng khác gì bản gốc!

Cùng vị trí, cùng cách bày trí, nếu đến cả thời gian khai trương cũng giống , chẳng sẽ giành mất tiên cơ của , còn thiên hạ lầm tưởng rằng tiệm của Khương gia mới là "hàng nhái" ?

 

Loading...