Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1210

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:16:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Phong Hổ và trong nhà cũng chạy tới, ôm chầm lấy mấy thuộc, vui mừng khôn xiết.

"Thôn trưởng thúc, các ngươi thật sự tới ! Thật là quá, hôm qua chúng còn nhắc đến các ngươi mãi." Phong Hổ kích động .

TBC

Phong Miêu thì nhảy nhót như con khỉ nhỏ, vui vẻ reo lên,"Mấy ngày chúng mua một cái thôn trang, đặt tên là Tiểu Liễu Trang đó! À đúng , thôn trưởng gia gia, Điền Mai thím, còn Vượng Phúc ? Có cùng ?"

Thôn trưởng ôm lấy Tiểu Nhu Bảo, đáp: "Đừng nhắc đến nữa, cái tiểu oan gia nằng nặc đòi theo đến kinh thành. Ngày chúng xuất phát, nó còn kéo lấy quần đến khàn cả giọng, cuối cùng quát mới chịu ở nhà."

Dương Điền Mai tiếp lời: "Không chúng cho nó , mà là Trương tú tài mời Vi viện trưởng cùng mấy vị phu t.ử từ học viện trong thành đến thôn dạy chữ cho bọn trẻ. Đây là phu t.ử giỏi nhất trong thành, thể để nó lỡ dở học hành ."

Nghe , Tiểu Phong Miêu thất vọng vì bạn chơi thiết thể đến, nét mặt thoáng buồn.

Phùng thị trời thấy gió bắt đầu thổi mạnh, bèn vội dẫn trong phòng.

"Giờ tụ họp, gì từ từ trò chuyện, nhà hẵng ."

Trịnh ma ma dứt việc đập hạch đào xong, liền vội lau tay, mang nước và điểm tâm lên cho khách.

Phong Hổ cùng trong nhà vẫn lý do thôn trưởng và đoàn kinh, cứ tưởng họ đến thăm, liền hỏi thăm xem họ sẽ ở bao lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1210.html.]

Thôn trưởng hai câu, bỗng đập trán, nhớ việc quan trọng, liền vội vàng hỏi: "Chúng mải trò chuyện quên mất chính sự! Lần kinh là để đưa lương thực! Nghe trong kinh thiếu lương thực nghiêm trọng, nhà ngươi gạo và mì đủ ? Chúng mang theo cả bảy, tám ngàn cân lương thực, đủ cho nửa thành ăn vài ngày !"

" !" Lão Lý tiếp lời,"Cha kinh thành đang thiếu lương, lo lắng đến mất ăn mất ngủ, sợ nhà các ngươi mua gạo mì, sợ bách tính trong kinh đói khổ. May mà Vân Thành chúng lương thực dồi dào, nên liền gom góp mua thật nhiều, bảo chúng đưa tới đây để trợ giúp."

Dương Điền Mai nhấp một ngụm nóng, nghĩ đến thôn trưởng và quản ngại đường xa, lo lắng cho Khương gia mà mất ăn mất ngủ, vất vả mang lương thực kinh. Phùng thị cùng Lý Thất Xảo cầm nước mắt, khóe mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài, suýt chút nữa nhỏ xuống mu bàn chân.

"Chuyện lương thực thật cũng chỉ là do bọn thương buôn thiếu lương tâm cố ý đồn thổi, lợi dụng thời cơ kiếm lợi thôi," Khương Phong Niên vội giải thích,"May mà quốc sư kịp thời xử lý, giờ trong kinh còn thiếu lương thực nữa."

Phùng thị cảm động vô cùng, : "Các ngươi nghĩ xem, đường sá xa xôi như mà còn nhớ tới chúng ! Giả sử trong kinh thiếu lương thật, nhà cũng sẽ tự nghĩ cách xoay xở, các ngươi hà cớ gì hao tâm tổn sức vì chuyện ?"

Thôn trưởng và cũng thở phào nhẹ nhõm, rõ sự tình thì lòng an tâm trở , khỏi : "Vậy là , ! Nếu thật sự thiếu lương thực, bao nhiêu bách tính sẽ chịu đói khổ. Chúng chỉ mong đây là tin đồn thất thiệt mà thôi." Lão Lý , để lộ hàm răng sún.

Nhìn thấy Phùng thị và nhị tẩu cảm động rơi nước mắt, Tiểu Nhu Bảo vội vàng kéo tay áo, bò lên đùi hai , dùng tay áo của chấm chấm lau nước mắt cho họ, trông đáng yêu thương.

Cả đoàn nhanh ch.óng với những câu chuyện trong thôn. Lâu ngày gặp, Khương gia tò mò hỏi thăm chuyện về các hương , ai nấy kể đủ chuyện vui buồn.

Nghe học đường trong thôn xây dựng thêm, hai gia đình sinh thêm em bé, Phùng thị vui vẻ gật đầu, lòng rộn ràng mừng .

 

Loading...