Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1209

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:16:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , lão Lý cùng trong đoàn cũng lượt xuống xe ngựa, ai nấy thấy Phùng thị và bọn trẻ, đều kích động đến mức suýt nữa bật thành tiếng.

Thúy Thúy mặt đỏ bừng, như một trái ớt nhỏ đầy nhiệt tình, lao ôm chầm lấy Phùng thị, còn nhảy nhót hai cái vui mừng.

Lão Lý thì ôm lấy Khương Phong Niên, trong bộ xiêm y lụa là cảm khái,"Nhìn ngươi giờ ăn mặc đường hoàng, phong thái đường hoàng, sống thoát thoát chẳng khác nào một vị công t.ử quyền quý. Lão Lý thúc sớm ngươi nhất định tiền đồ, giờ thể yên tâm ."

Dương Điền Mai và bà góa họ Cố cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y Phùng thị, hai ngước phủ xa hoa, đến mức nhất thời còn dám bước .

Phùng thị vội gọi gã sai vặt sắp xếp đoàn xe, dẫn trong, : "Đừng mãi ở ngoài, một nhà với cả, nơi vẻ nguy nga thôi chứ cũng là để ngoài ngắm. Còn với nhà, vẫn như xưa, các ngươi cứ xem chỗ như cái giường đất nhỏ trong nhà !"

Dương Điền Mai và bà góa họ Cố nín thở, từng bước từng bước bước trong phủ, khỏi các bức tường, cổng , rường cột chạm trổ tinh xảo cho ngạc nhiên, trầm trồ.

Thôn trưởng bước tới cửa chính, cẩn thận giũ sạch bùn đế giày. Ông sợ Khương gia chê, mà là đồng hương, ông thể vì thiếu cẩn thận mà mất mặt họ mặt hạ nhân.

Đi qua ngoại viện, đến khi tiến nội viện, một cảnh tượng khác hiện .

Ngoại viện là nơi hạ nhân lo liệu công việc, còn nội viện thì gian của gia đình Khương gia.

Lúc , Khương Phong Hổ đang cúi , xổm chậu nước để giặt giày cho thê t.ử. Phong Cảnh lén lút cầm miếng bánh sơn tra từ tay Tôn Xuân Tuyết, hai cách cửa sổ tranh cãi đùa giỡn.

Ngô đại phu khoác áo bông, còn nhờ Trịnh ma ma giúp dùng "Thần chưởng" để đập vài hạt đào t.h.u.ố.c.

Tiểu Nhu Bảo thì b.úi tóc chỏm cao, cưỡi lưng con mèo Phong Miêu, đuổi theo Lý Thất Xảo nằng nặc đòi cho ít bánh ngũ bảo ăn chơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1209.html.]

Trong sân, khung cảnh đầm ấm vui vẻ khiến thôn trưởng và như sống những ngày xưa cũ.

"Thật là ... chẳng vẫn như xưa ?" Lão Lý lúc nãy còn cố kìm nén, giờ tránh khỏi cay cay sống mũi.

Trước khi đến, họ còn lo lắng, sợ rằng Khương gia bây giờ phận cao quý, sẽ ràng buộc bởi lễ nghi, còn thoải mái, vui vẻ như .

giờ thấy cảnh , họ mới thấy lo lắng thừa, những điều vĩnh viễn bao giờ đổi!

TBC

Phùng thị mỉm vỗ tay,"Bọn nhỏ, đừng ầm ĩ nữa, mau xem ai đến !"

Lời dứt, khí náo nhiệt trong sân chợt ngưng . Tiểu Nhu Bảo ngơ ngác đầu, liền thấy thôn trưởng gia gia cùng cả đoàn thương của .

"A!" Tiểu Nhu Bảo kinh ngạc kêu lên, dường như tin mắt , từ lưng Phong Miêu ngã lăn xuống đất, đập cả m.ô.n.g nhưng chẳng thấy đau, liền bật dậy, chạy nhào về phía họ.

"Thôn trưởng gia gia, Lý gia gia, Dương thím, thật là các ngươi tới ? Ta còn tối qua mơ thấy các ngươi cả đêm!" Tiểu Nhu Bảo vui mừng như điên, tiếng gọi non nớt vang lên khắp sân.

Nhìn thấy ngoan bảo mà ngày đêm mong nhớ, thôn trưởng và cầm nước mắt, từng giọt nước mắt lăn dài má.

"Ôi ngoan bảo, ngươi chỉ mơ thấy gia gia một đêm thôi , chứ gia gia đây ba ngày trong năm thì hết hai ngày mơ thấy ngươi đấy!" Thôn trưởng , ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Nhu Bảo, xoa xoa khuôn mặt nhỏ xinh của nàng. Mọi xúm ôm nàng, nào cũng bẹo má, đến nỗi gương mặt nhỏ nhắn của nàng nắn đến đỏ hồng như một cục bột.

"Được , !" Cuối cùng thôn trưởng chịu nổi, vỗ tay của lão Lý,"Ngươi xem bàn tay thô ráp kìa, đừng mà véo cho ngoan bảo của lấm lem dấu tay, mau buông !"

 

Loading...