Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1202

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:16:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc chẳng mấy chốc lan khắp triều đình.

Các đại thần trong triều chuyện, vỗ tay tán thưởng, từ lâu thấy bọn thông đồng bậy trừng trị.

cũng kẻ trong sạch chẳng bao nhiêu, lo sợ "môi hở răng lạnh," nếu giờ nghiêm trị nhóm quan viên , chuyện sai cũng đào bới, nguy cơ tống ngục, c.h.é.m đầu cũng nhỏ.

Vậy nên, sáng hôm , hơn hai mươi quan viên quỳ gối Cần Chính Điện, cúi đầu nhận tội, van xin Mục Diệc Hàn tha cho bọn họ một con đường sống.

Mục Diệc Hàn nổi giận ngay giữa triều.

Hắn lập tức sai hắc giáp quân lôi đám quan viên khỏi điện.

Không ngờ bọn chúng vẫn từ bỏ, kéo đến Nam Thiên Môn tìm chỗ nắng, tiếp tục quỳ suốt cả buổi sáng.

Tiểu Nhu Bảo, mặc áo bông đỏ, đầu đội mũ da hươu, chân đôi ủng nhỏ bằng da dê, cung tìm cha chơi, lúc trông thấy bọn họ còn đang quỳ rạp đất dậy nổi.

"Chuyện gì thế ? Bọn họ xương bánh chè mà cứ quỳ ngoài trời như ?" Tiểu Nhu Bảo chun mũi .

Ngô tước tiếp đón, tức giận ,"Đừng hỏi nữa công chúa, bọn họ dám xin tha cho đám phản thần, khiến quốc sư đại nhân nổi giận. Toàn là bọn mặt dày hổ!"

TBC

Nghe đến đó, Tiểu Nhu Bảo liền bảo ngừng xe ngựa, nhảy xuống, dẫm đôi giày nhung, lộc cộc bước tới.

Đám quan viên thấy công chúa đến, vội vàng hành lễ.

Tiểu Nhu Bảo thèm để ý tới bọn họ, chỉ bảo các vệ binh ở Nam Thiên Môn đem mấy cái nồi đồng và lò than, bày nấu một nồi lẩu thịt dê ngay tại đó.

Hương thơm của thịt dê hầm với dưa chua, gia vị ớt cay nồng, tỏa lan khắp gian lạnh lẽo, khiến ai ngửi thấy cũng thèm đến tứa nước miếng.

Theo lệnh của công chúa, các vệ binh lập tức xuống ăn uống hăng say, còn cố ý tiến sát gần đám quan viên mà nhấm nháp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1202.html.]

Cuối cùng, đám quan viên đang quỳ đến hoa mắt, bụng sôi lên ùng ục, miệng nước dãi chực trào .

Bọn họ nuốt nước miếng ừng ực, lên mặt trời đang bóng, cuối cùng chịu nổi nữa, đành dậy, lũ lượt kéo về nhà ăn trưa.

Khi đuổi hết đám quan về, tiểu Nhu Bảo xoa xoa cái bụng tròn căng, đến híp cả mắt.

"Hì hì, vẫn bảo, dân lấy ăn đầu mà."

Đòn "mỹ thực công kích" , đặt lên ai cũng đều là thứ v.ũ k.h.í lợi hại cả.

Ngô tước tiểu công chúa mà đầy thán phục, giơ ngón tay cái lên,"Công chúa thật lợi hại, quốc sư quát tháo bọn họ bao cũng xua , ngài tay một cái là xong ngay!"

Tiểu Nhu Bảo hì hì , giả bộ hù dọa Ngô tước,"Ngươi đúng là nịnh đạp đấy, để lát nữa với cha xem, xem ngài còn cho ngươi nuôi mèo trong cung nữa !"

Ngô tước lập tức hoảng hốt, vội lấy tay che miệng Tiểu Nhu Bảo, kéo rèm xe lên, nhanh ch.óng đưa tiểu công chúa cung.

rõ ràng là thế —đám triều thần xin tha tội, ngày mai chắc chắn đến quỳ tiếp.

Tiểu Nhu Bảo cha nổi tiếng lôi đình thủ đoạn, nhưng lúc đúng là đêm đại chiến, triều đình đang cần . Nếu lập tức c.h.é.m đầu cả tám trọng thần, e rằng phần quá nặng tay.

Huống chi, quyền thế trong triều phức tạp chồng chéo, tám bao môn sinh, quan hệ khắp nơi. Làm căng như thế chỉ sợ triều đình sẽ càng thêm rối loạn.

Khi Tiểu Nhu Bảo bước Long Hiên cung, A Lê đang cùng Mục Diệc Hàn bàn bạc chuyện .

"Quốc sư, đừng ai khác, chỉ riêng Bùi lão thôi cũng ít nhất chín trong triều là học trò cũ của , quan hệ cá nhân sâu. Nếu lấy mạng , chỉ e bọn họ sẽ trở mặt với triều đình." A Lê nhỏ.

Mục Diệc Hàn đương nhiên hiểu rõ điều đó.

Vậy nên mới mãi định ngày hành hình.

 

Loading...