Ngô phu nhân bật , ôm nàng phòng ngay.
"Công chúa của mới mập ! Vừa mang vài món ngon miền Bắc đến, bánh gỏi cuốn chiên và cà tím nhồi thịt rán giòn, để công chúa thử một chút xem ."
Vào đến phòng, Tiểu Nhu Bảo ôm hộp đồ ăn lớn, vui sướng đến nỗi toe toét, chạy tìm Trịnh ma ma để chia sẻ ăn vặt.
Ngô phu nhân theo mà rạng rỡ, cả đoạn đường vất vả ban nãy cũng vì tiểu gia hỏa cho tan biến hết.
Phùng thị thấy bà vui vẻ, lúc mới hỏi tiếp.
"Ngài nhắc tiên hoàng hậu trở về? Có là năm xưa từng sai bà mụ đến nhà quấy rối ngài?"
Ngô phu nhân , sắc mặt trầm xuống, tay nắm c.h.ặ.t chén .
"Chính là ả tiện nhân đó!"
"Hồi , nếu nhờ công chúa mang theo thần y cứu chữa, và hai đứa nhỏ e rằng c.h.ế.t . Ả hại một chân bước Quỷ Môn Quan, thế mà giờ còn dám về kinh thành rêu rao khắp nơi, thật khiến nghĩ đến mà uất nghẹn!" Ngô phu nhân tức giận .
TBC
Phùng thị lặng lẽ trầm ngâm.
Giờ đây kinh thành thái bình, nhưng con tiên hoàng hậu khi trở về liệu thật lòng sống yên .
"Hay là bọn họ trở về để chuyện chẳng lành nữa đây."
Tiểu Nhu Bảo chẳng buồn để ý đến mấy chuyện phức tạp của lớn, hai tay ôm khư khư miếng cà tím nhồi thịt chiên giòn rụm, liền tìm tiểu tư mệnh để chơi.
Tư mệnh sáng nay ngủ nướng, mới tỉnh dậy kịp uống sữa, đổi sang chỗ khác, mắt còn mở hẳn, bà v.ú vội vã bắt đầu bón sữa.
Tiểu Nhu Bảo chẳng ngại ngần gì, ngay bên cạnh, vô cùng hào hứng mà quan sát.
Chỉ thấy vị tư mệnh tiên quân oai phong ngày nào, giờ đây ngoan ngoãn trong lòng một phụ nhân, miệng nhỏ ướt nhẹp, húp sữa phát âm thanh chùn chụt, dáng vẻ lấm lem, trông chẳng chút phong độ gì của tiên gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1182.html.]
Tiểu Nhu Bảo nhịn , đôi má phúng phính đến đỏ hây, miệng thì ha ha ha ngớt.
Tiểu tư mệnh thấy cảnh uống sữa khác chằm chằm, tức đến mức đạp chân đùng đùng, nhưng cách nào phản kháng, đành ấm ức nhắm tịt mắt .
Tiểu Nhu Bảo là cô bé nghịch ngợm tiếng, hiển nhiên chẳng định "buông tha" cho dễ dàng như .
Vì thế, nàng giơ miếng cà tím nhồi thịt chiên lên, ghé sát mặt tiểu tư mệnh, nhai ch.óp chép mặt .
Mùi thơm từ miếng cà tím nhồi thịt chiên tỏa , thơm phức ngào ngạt, khiến bụng tiểu tư mệnh cồn cào, nuốt nước miếng "ực" một cái.
Cuối cùng, chịu nổi nữa, miệng nhả sữa "Oa!" một tiếng lớn, nước mắt lẫn nước miếng ướt cả áo bà v.ú.
Tiên t.ử cũng bắt nạt trẻ con mà!
Hắn cũng ăn cà tím nhồi thịt chiên! Ô ô, sữa gì mà chẳng ngon gì cả, mùi khó ngửi...
Tiểu Nhu Bảo ha hả, đến mức miếng cà tím nhồi thịt chiên trong tay cũng bay vèo , rơi thẳng lên vạt áo bà v.ú.
Phùng thị bất đắc dĩ, đưa tay vỗ m.ô.n.g cô con gái nghịch ngợm, định đ.á.n.h mấy cái,"Xem con , chọc tư mệnh nhè, đúng là đứa tinh quái, nương dạy cho con một bài học mới !"
Ngô phu nhân thấy thế thì ngả nghiêng, còn đưa tay che chắn,"Đừng đ.á.n.h, đừng đ.á.n.h! Tư mệnh mệnh đều là của công chúa, công chúa chơi thế nào thì cứ chơi thế , công chúa để mắt đến, là phúc khí của mà."
Tiểu tư mệnh thấy câu , liền quẫy đạp đôi chân mũm mĩm.
Mẫu của cũng thật bênh con, nhưng bênh con của khác chứ!
Cô bé mũm mĩm thì khúc khích, sang trêu tư mệnh, khi thì xoa chân, lúc thì chọc bụng , suýt nghịch đến phát .
Những trò đùa tinh nghịch , trong mắt lớn chỉ là cảnh hai đứa trẻ thiết chơi đùa với .