khi bắt đầu nếm thử, thần sắc bọn họ lập tức đổi.
Món ăn nông gia tuy đơn giản, nhưng khi đưa miệng một hương vị ấm áp lạ thường, khiến cảm nhận tình cảm gia đình. Tay nghề nấu nướng của Lý Thất Xảo quả thực cao siêu!
Thế là mấy ngự trù liền vùi đầu ăn ngấu nghiến, ăn đến mức chậu cơm cũng sạch bong, đó mới thở phào, no căng bụng. Rồi tất cả cùng khom lưng, khiêm tốn cầu xin Lý Thất Xảo chỉ dạy cách những món ăn .
Lý Thất Xảo vui vẻ nhận lời, nổi lửa chảo dầu, một bàn đồ ăn khác, cẩn thận chỉ bảo từng bước, ngay cả lượng dầu muối cũng tỉ mỉ dặn dò.
TBC
Khi trở về cung, các ngự trù lập tức trổ tài, theo đúng lời Lý Thất Xảo hướng dẫn mà chuẩn một bữa tối.
Đêm đó, khi Mục Diệc Hàn thấy bàn ăn, thoạt đầu chút ngạc nhiên, nhưng khi nếm thử một miếng, chỉ lắc đầu khẽ : " là bắt chước vụng về, đủ tinh tế."
Thời gian thấm thoắt trôi, chẳng mấy chốc gần đến cuối năm.
Tiểu Nhu Bảo lòng tràn đầy vui sướng, lúc nào cũng nhảy nhót quanh rương, thử hết bộ đồ mới đến bộ đồ mới khác, chuẩn kỹ càng cho y phục Tết.
Bên Tụ Thành, cuộc sống của nhóm nạn dân cũng ngày một khấm khá hơn, cần Tiêu Lan Y và những khác giám sát nữa.
Khi Khương Phong Trạch, Tiêu Lan Y và A Lê trở về, ai nấy đều gầy một vòng, khiến Phùng thị mà khỏi xót xa.
"Về là , nương còn lo các ngươi ăn Tết bên ngoài, đoàn tụ với gia đình."
dịp sum họp , Đại Liễu thôn cũng gửi thư, bày tỏ nỗi nhớ mong thần nữ, đồng thời mang theo một xe lễ vật cùng lời thỉnh an của các hương !
Không khí Tết vui tươi, náo nhiệt lan khắp Khương phủ.
Tiểu Nhu Bảo phấn khởi vô cùng, đôi giày bông hình đầu hổ, chạy lộc cộc đón thư.
Nàng còn băn khoăn nên xem thư của Đại Liễu thôn xem những lễ vật thỉnh an từ Lai Thành .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1172.html.]
Phùng thị giúp nàng quyết định, cầm lấy lá thư từ Đại Liễu thôn, vội vàng mở .
"Nào, khuê nữ, mau xem trong thôn tin tức gì. Nương thật sự nhớ các hương . Đồ vật từ Lai Thành thì cứ từ từ xem cũng ."
Lần về thôn là hơn nửa năm , chỉ Phùng thị, cả nhà họ Khương ai cũng đều mong nhớ quê nhà.
Tiểu Nhu Bảo mở lá thư, Phong Cảnh ghé mắt qua liền nhận nét chữ, reo lên: "Là Vi viện trưởng đấy, để , để !" Mắt Phong Cảnh sáng rực, trong lòng dâng lên niềm xúc động, suýt chút nữa thì rơm rớm nước mắt.
Viện trưởng Vi với nét b.út mềm mại, kiên nhẫn ghi từng câu chuyện nhỏ nhặt của các hương trong thôn.
Mùa đông năm nay, sinh ý của Tiên Tuyền Cư càng phát đạt rực rỡ hơn.
Các hương nhờ phần hoa hồng mà Khương gia chia cho, ai cũng thể ăn gạo trắng, khiến ở thôn khác mà thèm thuồng, ngừng nuốt nước miếng.
Thôn trưởng và lão Lý cũng vui mừng, nhờ mà giúp thêm cho ba thanh niên trong thôn lập gia đình, thành việc hôn nhân.
Chỉ là, lão Lý nhờ viện trưởng thác lời hỏi thăm một chút, xem khi nào Ngô đại phu mới trở về.
"Lão Lý gia gia , ông rụng mất hai cái răng hàm, Ngô đại phu hứa sẽ cho ông cái răng giả. Sao giờ vẫn về, ông còn đang mong răng giả để ăn thịt nữa !" Phong Cảnh xoa đầu .
Ngô đại phu mới vỗ trán một cái.
Ông chỉ mải mê dạo chơi ở kinh thành, quên khuấy mất mấy ông lão trong thôn !
Năm , cả nhà cùng tưởng tượng cảnh lão Lý sún răng, ngày Tết đĩa bánh ngọt mà thèm thuồng nhưng chẳng c.ắ.n , ai nấy đều phá lên.
xong, Phùng thị khỏi chạnh lòng,"Nói cũng , thật sự là nhớ thôn làng. Năm khi đến dịp Tết, về thăm, thể để trong thôn nhớ đến mà thấy về."