Khi xe ngựa cung, các thái giám thấy nàng liền sáng mắt, cúi hành lễ.
"Tiểu công chúa vạn an!"
"Công chúa mặc bộ y phục là đồ gì thế?"
"Sao giống y phục trong tranh vẽ của dị quốc thế , trông thật tuấn tú!"
Tiểu Nhu Bảo mang theo hai hộp đồ ăn lớn, một hộp đưa cho Xuân Mai, dặn dò,"Đem chia cho cùng ăn."
Hộp còn thì nàng ôm khư khư trong n.g.ự.c, nhảy chân sáo đến chỗ cha, định bụng sẽ tự tay mang cho Mục Diệc Hàn.
Mục Diệc Hàn mới từ "núi tấu chương" chui , thấy tiểu khuê nữ, ngay lập tức nụ tỏa gương mặt, bế nàng lòng, ôm thật c.h.ặ.t.
"Sao ? Ta phái thái y , giúp gì ? Lâm Xuân Tới tình trạng thế nào ?"
Tiểu Nhu Bảo nghĩ đến vẻ mặt "đen sì" của các thái y, nhịn bật , suýt chút nữa phun cả miếng điểm tâm đang ăn dở. nàng nhanh ch.óng thu vẻ mặt tinh nghịch, tỏ nghiêm túc.
Làm cũng nên quá phô trương mà gây thù oán, thể diện của các thái y, nàng tạm thời tiện vạch trần.
Nàng chỉ nhặt những gì cần ,"Cha yên tâm, Lâm Xuân Tới dù thương nặng nhưng sẽ thôi, chúng chỉ cần đợi tĩnh dưỡng hồi phục là ."
TBC
Mục Diệc Hàn thư thái gật đầu, đưa tay xoa đầu cô bé mũm mĩm bên cạnh, : "Ồ? Cái món kỳ lạ ở ? Chẳng lẽ là kẻ buôn lậu trong cung, mang về cho ngươi ?"
Lúc , Xuân Mai và các cung nữ khác đang tụm , mở hộp đồ ăn liền kìm mà reo lên: "Oa!"
"Là Ô Vân Đạp Tuyết đây mà!"
"Công chúa thật quá, còn nhớ đem thứ cho chúng !"
"Ôi trời ơi, sớm các thị vệ bảo bên ngoài ai cũng giành mua cái , chúng trong cung ngoài , ngờ công chúa vẫn nhớ đến chúng !"
Các cung nữ chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, đang tuổi hiếu động, thích ăn, giờ thì ríu rít , ăn vui mừng ngớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1135.html.]
Đám thái giám cũng quanh đó, chờ đợi sốt ruột. Dù họ cũng chia một phần, vui sướng đến mức cứ gọi các cung nữ là "tỷ tỷ" ngừng.
Trong cung nô tài vốn dễ dàng, nhưng một tiểu chủ t.ử đáng yêu như thế, chịu để ý đến bọn họ, thật là hiếm .
Xuân Mai và các cung nữ phân xong phần của , lấy khăn bọc một ít nỡ ăn, cất tay áo, theo Tiểu Nhu Bảo tiếp tục bưng rót nước.
Nếu vì quy củ trong cung, chắc các nàng theo Tiểu Nhu Bảo, xin ở Khương phủ từ lâu !
"Xuân Mai tỷ tỷ, còn mấy năm nữa chúng mới khỏi cung nhỉ? Khương phủ hẳn cũng cần nha chứ."
Không ai trong đám tiểu nha đầu khẽ, lọt tai Mục Diệc Hàn.
Mục Diệc Hàn , bật , nhéo nhẹ đôi má phúng phính của cô con gái, : "Ngươi thấy ? Các nàng đều rời khỏi , theo ngươi về nhà đấy. Hay là dọn cả Long Hiên Cung sang Khương phủ cho xong!"
Tiểu Nhu Bảo đỏ mặt, rốt cuộc nhịn mà phá lên, chiếc giày nhỏ cũng theo đó mà đung đưa.
Các cung nữ thấy cũng len lén che miệng , đẩy qua đẩy , dám ồn nữa.
Không khí trong điện đang vui vẻ, bỗng nhiên A Lê bước , sắc mặt khó coi.
"Quốc sư đại nhân, chuyện ."
"Từ Tụ Thành truyền tin về, bên đó xảy nạn tuyết lớn, quan phủ chỉ lo che giấu, hiện giờ c.h.ế.t lên đến hàng ngàn!"
Mục Diệc Hàn lập tức dừng , trong mắt thoáng hiện vẻ sắc lạnh.
"Cái gì? Tuyết tai ? Rốt cuộc là chuyện như thế nào, mau rõ cho !"
Tiểu Nhu Bảo thấy cha lo lắng, trong lòng cũng thấp thỏm theo, nhưng dám phiền, chỉ im lặng bên cạnh như một đứa bé ngoan.
Mục Diệc Hàn ôm con gái án thư, hiệu cho A Lê tiếp.