Trong phòng bên , Phùng thị cùng Tiêu lão phu nhân tán gẫu, còn Tiêu phu nhân thì thêu khăn tay, thỉnh thoảng mỉm .
"Tiểu Cửu Trùng Thiên? Cái tên thật lạ lẫm!" Tiêu lão phu nhân chuyện về sơn trang mới xây, mắt liền sáng lên.
Phùng thị gật đầu, : "Đây là do Nhu Bảo nhà đặt tên, hiện đang nổi tiếng ở kinh thành. Lúc nào bà đến xem sẽ ."
Họ trò chuyện về sơn trang, đến mỏ dầu ở Tây Sơn, cả chuyện Tôn Xuân Tuyết đang mang thai, cùng những việc lớn nhỏ xảy dạo gần đây. Tiêu lão phu nhân mà hào hứng vô cùng.
Không ngờ chỉ mới nửa năm xa kinh, nhà bọn họ bao nhiêu chuyện thú vị. Chỉ riêng chuyện sơn trang Tiểu Cửu Trùng Thiên thôi cũng đủ khiến bà mong ngóng chờ nổi.
Lúc , Phong Miêu cũng dậy, một vòng trong bếp lót . Sau đó, tính kho Tiêu phủ sắp xếp những món hàng mới mua về.
Tiểu Nhu Bảo thấy ngũ ca tỉnh dậy, liền xỏ đôi giày da nhỏ, lon ton chạy đến.
"Ngũ ca, ngũ ca," cô bé mũm mĩm khúc khích, má phúng phính rung lên,"Ta cũng một món quà đặc biệt tặng cho ngươi, mau đây xem."
TBC
Phong Miêu nuốt miếng bánh trứng, lau tay sạch sẽ, chạy đến bên . Chỉ thấy nàng lấy một tấm tranh đầy những hoa văn rực rỡ.
"Đây là..." Phong Miêu mở to mắt kinh ngạc,"Đây là nơi nào ? Sao như chốn tiên cảnh thế !"
Tiểu Nhu Bảo lộ hàm răng trắng sáng,"Đây là sinh ý mới của nhà chúng đó."
"Sinh ý? Nhà chúng nghề mới? Rốt cuộc là thế nào, , mau cho !" Phong Miêu đến chuyện kiếm tiền thì mắt sáng lên, vội vàng quanh Tiểu Nhu Bảo, khác nào con .
Tiểu Nhu Bảo chỉ bản đồ, cẩn thận giải thích từng chi tiết về Tiểu Cửu Trùng Thiên, từ việc xây dựng cho đến kế hoạch khai trương, rõ từng thứ cho Phong Miêu .
"Bên đó chính là khu ăn chơi nghỉ ngơi, đủ dịch vụ. Nhị tẩu và các nàng mỗi đều một phần sinh ý ở đấy, thu lợi nhuận sẽ chia phần. Ta cũng chừa cho ngươi hai gian cửa hàng, chờ ngươi tự đến an bài." Tiểu Nhu Bảo với vẻ nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1117.html.]
Phong Miêu xong, phấn khích nhảy dựng lên, nhảy cao đến ba thước.
Hắn liền bế bổng tròn trịa, toe toét mà xoay sáu, bảy vòng liền, đến khi mỏi nhừ tay mới chịu thả xuống.
"Không hổ là hảo của ngũ ca, chuyện mà cũng quên ! Ngươi yên tâm, nghĩ xong bán gì . Đợi xem ngũ ca ngươi đại triển tài năng một phen!" Phong Miêu vén tay áo, ánh mắt lấp lánh như .
Lúc , Lý Thất Xảo bước tới, chuyện bèn bảo: "Khó trách! Ta cứ thắc mắc Nhu Bảo nhất quyết giữ hai gian , thì là để dành cho tiểu t.ử ngươi."
Nói xong, Lý Thất Xảo liền lấy mấy lọ hương liệu mà Phong Miêu mang về từ vùng biên, xem thử từng loại mùi vị .
Vào bếp, nàng cẩn thận mở từng lọ, ngửi từng mùi. Có loại mang hương thảo nồng nàn, loại cay xé mũi như tiêu và bột thì là.
Cuối cùng, ánh mắt Lý Thất Xảo dừng ở một lọ bột đen tuyền. Vừa mở , nàng thấy mùi thơm kỳ lạ.
"Phong Miêu, cái là gì ?" nàng hỏi.
Phong Miêu gọi liền chạy tới, thấy liền đáp,"À, cái đó gọi là ca cao phấn, nghiền từ hạt đậu đen, là thứ mới phát hiện ở vùng biên, cũng nhiều tới, gom kha khá đó."
Lý Thất Xảo tò mò, nhịn chấm thử một ít đặt lên lưỡi. Ngay lập tức, mùi vị thơm ngọt đậm đà, đắng nhưng càng nếm càng ngọt, lan tỏa đầu lưỡi!
Chính là mùi vị !
Lý Thất Xảo mừng rỡ như điên, thứ nguyên liệu đen tuyền mà nàng tìm kiếm bấy lâu, hóa chính là món !
Hương vị đậm đà, chút đắng, nhưng càng thưởng thức càng thấy thơm. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là thứ nàng đang cần!