lúc , hầu mang đồ tới, kính cẩn bẩm báo,"Công chúa vạn an, quốc sư... sáng nay săn ở bãi săn, sai bọn nô tài mang quà về cho ngài."
Tiểu Nhu Bảo ôm bụng đến ngả nghiêng, cha quà gửi về, liền mừng rỡ xoay chạy tới.
"Cha tặng gì thế? Oa, là hai con hươu rừng béo tròn! Có thịt hươu để ăn !"
Thịt hươu hoang dã thế hiếm thấy, đến cũng nhịn mà nuốt nước miếng.
Tiểu Nhu Bảo là cô bé phóng khoáng, thấy còn sớm liền quyết định giữ ở thêm hai canh giờ, cùng thưởng thức bữa tiệc thịt hươu rừng!
Quốc sư săn thú, công chúa mời khách - đãi ngộ quả là ai cũng mong mỏi mà .
Phu nhân Phùng thị liền gọi thêm các đầu bếp nữ đến phụ giúp, xử lý thịt hươu, chia phần theo từng bộ phận khác để tiện cho nướng ăn. Những phụ nữ cũng hòa cuộc vui, tụ bên hồ nước, một nhóm lo vây bếp pha , nhóm khác thì xiên thịt, bày lên giá nướng lửa. Ai nấy đều hân hoan, quên cả dáng vẻ quý phái thường ngày, mặc kệ quần áo dính bụi đất cũng chẳng màng.
Thịt hươu đỏ tươi, sáng bóng, bàn tay nướng nướng quết thêm lớp tương ớt, tương ngọt, hoặc tiêu xay, tỏa hương thơm ngào ngạt ai cũng kìm mà nuốt nước miếng.
Ngay cả các nha cũng chia vài miếng thịt hươu, phần ngon lành từ n.g.ự.c hươu. ngại mặt chủ t.ử, họ bèn xin Lý Thất Xảo mấy cái bếp nhỏ để tự nướng ở góc xa mà thưởng thức.
TBC
Các chủ t.ử chuyện trò vui vẻ, nha ríu rít . Gió nhẹ thổi qua, cảnh tượng thật đẽ như bức tranh mùa đông ấm áp.
dẫu vui đến mấy, cũng đến lúc chia tay. Hai canh giờ trôi qua, cuối cùng ai nấy đều về. Nhìn bọn trẻ con luyến tiếc ỉu xìu, Tiểu Nhu Bảo len lén gần dỗ dành, khẽ : "Mấy ngày nữa, nơi còn bánh vị mới, bên khu săn hoàng gia cũng sẽ thịt chim nhạn đỏ miệng đấy."
Bọn trẻ con l.i.ế.m môi, mắt sáng rực, trong đầu tính toán về nhà sẽ nài nỉ cha đưa đến đây thường xuyên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1099.html.]
Chờ đến khi về hết, Phùng thị chọc nhẹ trán nàng, : "Quốc sư bao giờ sẽ đưa chim nhạn ? Nghe bảo đó là hàng cống từ Ba Tư, chỉ ba con thôi!"
Khương Phong Niên liền đùa: "Nương ơi, vì việc ăn, đừng là chim nhạn, ngày mai khi bảo cha đều mang mà tặng cũng nên."
Tiểu Nhu Bảo rụt cổ, mắt tròn xoe, ngượng ngùng cúi đầu, vẻ khoác lác phát hiện khiến nàng lúng túng, trông thật đáng yêu.
Lúc , trong cung, Mục Diệc Hàn cao lớn chợt hắt xì hai cái liền, cau mày lẩm bẩm: "Ai ở lưng bàn tán về bổn tọa đây."
Về phủ, Tiểu Nhu Bảo vui mừng vì thể nghỉ ngơi vài ngày, công chúa bận rộn, chỉ đơn giản là cô con gái ngoan của mẫu và cả nhà.
"Nương ơi, hôm nọ con ăn , cùng con cung , bảo cha săn thêm một con hươu nữa về nướng ăn!"
"Nhị tẩu, ăn thịt dê hầm chua, canh thật đậm đà nhé!"
"Tứ ca, ngày mai từ Quốc T.ử Giám về, nhớ mua cho ít bánh bao chà bông ở chỗ hôm nhé!"
Tiểu cô nương bụ bẫm, tham ăn, nhưng lúc nào cũng đãi khách thật hậu hĩnh. Thế là về phủ tiếp tục gọi món, nằng nặc đòi ăn món nọ món mới chịu.
Cả nhà chỉ mỗi cô con gái cưng, ai nấy đều chiều chuộng hết mực. Phùng thị ngoài miệng thì trách con gái ăn quá nhiều, nhưng vẫn nàng sai khiến, vui vẻ chuẩn món ngon cho nàng.
Xuân Ca Nhi nửa tháng nay gặp cô cô, trong lòng cứ bồn chồn yên. Hắn cứ bám theo Tiểu Nhu Bảo rời nửa bước, đến mức ngay cả khi nàng nhà xí, cũng mang theo một cái ghế nhỏ, ở ngoài cửa gặm tay chờ.