Chẳng bao lâu , ánh ráng chiều trải dài bầu trời, màn đêm dần buông xuống.
Tiểu Nhu Bảo thầm tính toán, rằng thời khắc mấu chốt sắp đến!
Sau bữa cơm tối, Ngô phu nhân và các vị khách thấy tiếng qua bên ngoài sơn trang, liền nhận thôn dân đang tuần tra.
"Tối nay bên ngoài nhiều tráng đinh đến thế?" Ngô Thanh thận trọng, bèn hỏi,"Lẽ nào tối nay sơn trang sắp xếp gì đặc biệt, là chuyện gì xảy ?"
Phong Cảnh ngập ngừng, trả lời thì Tiểu Nhu Bảo nhanh trí ,"Đương nhiên là an bài ! Tối qua Nhị ca núi phát hiện dấu chân gà trân châu, nên mới gọi thôn dân lên, thử vận may, nếu bắt , chúng thêm món đặc sản !"
Ngô Thanh nhiều ngày thưởng thức các món cao lương mỹ vị, đến đặc sản hoang dã thì khỏi háo hức mong đợi, liền bỏ qua sự nghi ngờ.
Tiểu Nhu Bảo kinh động , chỉ là một việc nhỏ, nàng thể tự giải quyết, cần để cả sơn trang lo lắng.
Trong khi đó, ở chân núi, Gia Nhị và Phong Hổ dẫn theo bảy tám , mai phục ở hai bên đường núi.
Giữa đêm đông, cành khô và bụi cây che phủ bọn họ, khiến cho ảnh càng khó phát hiện trong bóng tối. Mọi canh gác từ chiều đến tối, tuy đôi chân tê cứng, nhưng ánh mắt vẫn căng thẳng như chuông đồng, dám lơi lỏng lấy một khắc.
Chẳng mấy chốc, từ phía Phong Hổ đang canh ở con đường đá, đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập!
Phong Hổ nắm c.h.ặ.t gậy gỗ trong tay, dám thở mạnh, lắng tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Dưới ánh trăng lờ mờ, khi bóng dáng của Vương Dũng cuối cùng hiện rõ trong tầm mắt, Phong Hổ liền bật dậy, lao tới chặn !
"A!" Vương Dũng đột kích bất ngờ, ngã dúi xuống đất, đau đến mức rụng cả hai chiếc răng cửa, miệng kêu gào,"Ai đó? Tha cho ! Các ngươi là cướp ? Ta nghèo kiết xác, chẳng gì mà cướp!"
Khương Phong Hổ đè c.h.ặ.t vai xuống, nhận giọng quen thuộc, liền xoay đầu , thấy rõ khuôn mặt, lập tức tức giận kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1092.html.]
"Thì là ngươi? Vương Dũng? Lương tâm ngươi ch.ó ăn , dám đến hại nhà !" Khương Phong Hổ tức đến đỏ cả mặt.
Vương Dũng sững , lắp bắp ,"Chủ... Chủ nhân, còn tưởng là gặp cướp chứ! ngươi... ngươi ..."
Hắn đờ đẫn, ngây ngốc, chẳng câu.
Khương Phong Hổ nghiến răng, trong lòng cầu mong điều nghĩ là sự thật, vươn tay lục soát khắp Vương Dũng.
Chẳng mấy chốc, Khương Phong Hổ sờ thấy một vật gì đó cứng cứng, giống như một "cây chày nhỏ".
Khương Phong Hổ cẩn thận giận dữ rút món đồ , quát lớn,"Hảo cho ngươi, tên Vương Dũng , còn mong nghĩ sai , nhưng nào ngờ ngươi quả thật là loại súc sinh! Thứ giống pháo trúc, tựa như quả hỏa lôi, chẳng ngươi ghi hận nhà , tính toán dùng nó để phá hủy sơn trang của ?"
TBC
Vương Dũng trừng mắt, ngơ ngác thốt nên lời.
Không thể nào... Việc rõ ràng chỉ và chưởng quầy ở sòng bạc , Khương gia ? Thật là đáng sợ!
Đám hộ vệ xung quanh đều kinh ngạc đến bàng hoàng.
Chả trách nhị gia dặn họ mai phục sẵn, hóa là to gan định nổ tan sơn trang của Tiểu Cửu gia!
Bọn họ kinh ngạc, thầm thán phục trí thông minh của chủ nhân. Không ngờ trong nhà tài giỏi đến mức .
Khương Phong Hổ bực , tung một cú đá chân Vương Dũng, xả bớt cơn giận, thô lỗ lệnh,"Người , mau trói tên súc sinh , đem về sơn trang !"
"Hơn nữa, các ngươi cầm đuốc thì tránh xa một chút." Khương Phong Hổ giơ quả l.ự.u đ.ạ.n lên, cẩn trọng dặn dò,"Thứ mà phát nổ thì cả đám chúng đều bỏ mạng theo, đừng để tia lửa nào bén ..."