Ai ngờ ngay lúc , Phong Cảnh cùng sáu họa sư tiến đến, tay sáu là một bức họa lớn!
Trên bức họa chỉ vẽ cảnh của sơn trang, mà từng vị khách đều khắc họa rõ ràng. Y phục của mỗi , vẻ mặt hân hoan khi trò chuyện đều tái hiện sống động.
"Ôi trời, còn vẽ cả chúng bức họa thế ?"
"Về chỉ cần bức họa , chẳng là sẽ nhớ hôm nay ?"
Phong Cảnh mỉm gật đầu,"Hôm nay các vị đều vì Ngô tế t.ửu mà đến, nên bức họa xin đặt tên là "Ngô Tế Tửu Yến"."
Ngô phu thê vô cùng xúc động, ngờ Khương gia chu đáo đến thế.
"Đa tạ, đa tạ! Đây thực sự là bữa tiệc đáng nhớ nhất trong đời ," Ngô phu nhân ôm bụng, hạnh phúc đến mức suýt ngất, nắm c.h.ặ.t t.a.y Phùng thị rời.
Các khách khứa khác cũng thể kiềm chế nổi sự ngưỡng mộ. Ai nấy đều vây quanh Khương gia, gấp gáp bày tỏ ý tổ chức yến tiệc tại sơn trang.
"Khương bá gia, tháng tôn t.ử tròn tháng, tổ chức yến tiệc ở đây, mời cả quan đến tham dự!"
"Khương phu nhân, sắp thành , chẳng thể mượn sơn trang để mở tiệc chăng?"
TBC
"Ta cũng , cuối tháng cha sẽ tròn 70 tuổi, tổ chức thật hoành tráng, cho lão nhân gia cũng dịp phong quang một !"
Nhìn đám hào hứng xung quanh, Tiểu Nhu Bảo khúc khích, hai má tròn trĩnh rung rung, thầm nghĩ: "Hắc hắc, tiền tới !"
Lý Thất Xảo mỉm , liền lấy bảng giá chuẩn sẵn từ , đưa cho xem.
Sơn trang Tiểu Cửu Trùng Thiên ngoài việc phục vụ yến tiệc còn mở cửa cho khách đến du ngoạn. Nếu đặt tiệc, thì bao trọn gói sơn trang, bộ đồ ăn thức uống đều lo liệu chu đáo, mỗi tổ chức tối thiểu 500 lượng!
Còn nếu chỉ đến tham quan, phí cửa là 2 lượng bạc. nếu nhu cầu dùng thêm dịch vụ nào khác, thì tự trả thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1088.html.]
Các quan khách đều là giàu , nào ai để tâm đến giá cả, ai nấy đều tranh đặt chỗ cho gia đình .
Trong đó, Bùi lão là khoa trương nhất, đặt liền năm buổi yến tiệc, chọn gói đắt nhất, tổng chi phí lên đến hơn một vạn lượng.
Thế là, sơn trang Tiểu Cửu Trùng Thiên chính thức mở cửa kinh doanh.
Tuy nhiên, trong vòng nửa tháng tới, Khương gia vẫn giữ chữ tín, dành trọn mười lăm ngày tổ chức tiệc cho Ngô phủ .
Các quan viên dù chức trách trong triều thể lưu sơn trang cả ngày, nhưng ai nấy đều cảm thấy tiếc nuối vô cùng.
Tuy các quan viên rời , nhưng các nữ quyến thì bỏ qua cảnh chốn . Đa mang theo gia nhân, liền quyết định ở sơn trang qua đêm, chơi cho đủ nửa tháng mới về.
Chẳng mấy chốc, năm sáu ngày trôi qua, danh tiếng của Tiểu Cửu Trùng Thiên theo những lời ca ngợi của các đại quan quý nhân, lan truyền rộng rãi trong dân gian. Người đều thèm , ai cũng mong một ngày nào đó đặt chân chốn phong cảnh thần tiên , dù chỉ một .
Khi phố phường còn đang xôn xao bàn tán, phía sòng bạc, một bóng lảo đảo đá văng ngoài. Đó là Vương Dũng, đầy vết thương, run rẩy thôi.
Một bóng đen bước , là chưởng quầy sòng bạc, mặt lạnh như tiền, chắn mặt .
"Nhớ kỹ," chưởng quầy giọng lạnh lùng,"vật đưa ngươi, chỉ cần rút ngòi là thể nổ c.h.ế.t cả trăm ."
"Ngươi chỉ cần đem nó ném Tiểu Cửu Trùng Thiên, thì nợ ngươi thiếu ở đây, sẽ xóa sạch bộ!"
Vương Dũng cúi xuống nhặt lấy thứ gọi là "tiểu chày gỗ" từ mặt đất, chăm chú cuối cùng kìm mà phịch xuống, rống lên.
Hắn thật sự !
Chỉ là chơi vài ván trong sòng bạc, ai ngờ chưởng quầy để ý. Không chỉ đ.á.n.h đập mấy ngày, giờ còn ép g.i.ế.c .