Tiểu Nhu Bảo cái xương gà còn cầm trong tay , nhịn nhún vai. Cái đồ ham ăn sợ việc gì , ngày tiền để mà ăn uống đây mà. Tiểu Nhu Bảo tủm tỉm, trong đầu sớm nghĩ một kế hoạch,"Yên tâm, bản công chúa việc cho ngươi , đến lúc đó ngươi sẽ ."
Nghe , Già Hai mới thở phào nhẹ nhõm, hề hề rời , nhưng đường còn tiện tay lấy thêm hai củ khoai nướng của Ngô Tước.
"Ngươi! Đó là để dành cho Tiểu Li và Tiểu Quất ăn, ngươi cái đồ tham ăn còn đòi tranh phần!" Ngô Tước tức giận la lối om sòm.
Mấy ngày , Già Hai tạm thời đến Khương gia thủy phô, khi việc chính thức, tranh thủ mang cái giỏ tre nhỏ bán sữa để kiếm thêm thu nhập. Mỗi ngày tám mươi văn tiền công, thêm hai ống sữa trân châu, cũng đủ để thấy hài lòng. Trong tiệm, luôn là giao hàng nhanh nhất.
Còn Tiểu Nhu Bảo cũng chẳng ở trong cung lâu. Mỗi ngày giờ học, Phong Cảnh đều cùng Phùng thị cung thăm , cuối cùng cũng thành công "dụ" tiểu béo nha trở về phủ.
TBC
Lúc , Mục Diệc Hàn mới hiểu vì các phi tần trong cung lúc nào cũng đem theo tỷ nhà hầu hạ.
Thì , trong chuyện tranh sủng, đông đúng là sức mạnh lớn lao.
Lúc , Khương gia rộn ràng như pháo trúc mùa xuân, đón Tiểu Nhu Bảo về phủ, khiến cả phủ náo nhiệt như "bùm bùm". Còn Long Hiên cung thì chẳng khác gì "hầm băng". Đến cả Xuân Mai và Hỉ T.ử cũng ủ rũ héo hon theo. Ngô Tước càng tiu nghỉu, cả ngày chẳng chút vui vẻ nào. Nghĩ tới nghĩ lui, lén chạy đến chỗ Ngô thái y, trộm cây gậy của lão thái y đem về nhà cây cho mèo. Thật đáng thương cho lão thái y, khi chữa bệnh tỉnh dậy thấy gậy, đành cà nhắc khỏi cửa, còn vướng ngạch cửa mà ngã lăn ...
Khương gia cũng mất, ví như Phong Cảnh đang vui vẻ thì gặp một tin vui ở trường.
"Cái gì? Quốc T.ử Giám của chúng hủy bỏ nghỉ đông?!"
"Sao mỗi ngày học đến giờ Dậu một khắc mới tan?!"
Ngô Thanh tin mà trố mắt, quyển sách đang cầm tay cũng rơi xuống đất. Đám học trò ở Quốc T.ử Giám thì ôm đầu rên rỉ khắp nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1074.html.]
"Giờ Dậu một khắc? Thế chẳng là đến lúc mặt trời lặn mới về nhà ?"
"Ta vẫn còn là trẻ con mà, ông trời nỡ đối xử với như ? Ông trời ơi, mau mang !"
"Nghe là do quốc sư hạ lệnh, bảo rằng phát hiện học sinh quá nhàn nhã, lười biếng đến nỗi mất cả ý chí, nên mới sửa giờ học như ."
"Cái gì, ai mà chọc giận quốc sư thế ! Đừng để bắt , thì sẽ xử !"
Trong lớp học, cả trường ai oán kêu than, tiểu Phong Cảnh cũng đầy phẫn nộ, hùa theo "thảo phạt" kẻ gây hoạ. Rốt cuộc là ai khiến quốc sư phật ý đến thế, hại chẳng còn thời gian chơi với . Nào ngờ, kẻ đầu sỏ chính là... bản !
Ở Khương gia, chuyện vẫn bình yên."Quán " ngày càng phát đạt, Lý Thất Xảo hầu như ngày nào cũng hốt bạc. Khương Phong Trạch khi dưỡng thương khỏi hẳn tám phần, cuối cùng cũng dám về nhà ở.
Hôm , cả nhà đang trong thiên điện, quây quần bên nồi lẩu thịt dê cho bữa trưa. Ăn uống vui vẻ no nê, thì bỗng bên ngoài mấy thợ thủ công bước , cúi chào cung kính:
"Bẩm chủ nhân, căn phòng cuối cùng cũng tất, thứ đều đấy."
Tiểu Nhu Bảo thấy, vui mừng nhảy cẫng lên: "Tiểu Cửu Trùng Thiên! A, phúc tinh sơn trang của , bạc của ! Nương ơi, mau xem một chút nào!"
Vậy là bảy mươi mấy ngày, tâm huyết mà tiểu béo nha ngày đêm mong chờ cuối cùng cũng hiện mắt.
Phùng thị buông đũa, cũng vội vàng dậy: "Lão Nhị, mau chuẩn ngựa xe, mấy ngày nay nương vẫn xem qua một nào, giờ đến thử xem ."