Tiểu Nhu Bảo cầm hai chiếc lò sưởi lên ngắm nghía, cuối cùng chọn chiếc khắc "Thiên Quan Chúc Phúc" để giữ cho , nhét chiếc còn lòng mẫu .
"Mùa đông tay lạnh, nương đừng để tay đông cứng, cái để nương dùng nhé." Tiểu Nhu Bảo nhỏ xíu, bàn tay nhỏ nắm lấy tay mẫu , vẻ mặt nghiêm túc.
Trong lòng Phùng thị ấm áp vô cùng, nhưng chợt nhớ điều gì, liền chỉ lò sưởi tay, thấp giọng hỏi dò," , khuê nữ, ngươi vị 'Thiên Quan' là thần tiên nào ? Ngươi từng thấy qua ?"
Tuy phận của Tiểu Nhu Bảo đặc biệt, nhưng Phùng thị khỏi tò mò, nén mà hỏi thăm.
Tiểu Nhu Bảo lập tức giả vờ ngơ ngác, gãi đầu ,"A? Nương gì cơ? Quan nào cơ?"
TBC
"Thiên Quan!"
"Thiên... gì cơ?"
"Thiên Quan!!"
"Ai nha, nương ơi, Nhu Bảo đau bụng quá, con nhà xí!" Tiểu Nhu Bảo kêu lăn một cái chạy biến khỏi phòng.
Phùng thị thấy hỏi lời, chỉ thở dài, vỗ nhẹ m.ô.n.g nàng,"Ngươi cái bụng đau thật là đúng lúc!"
Tiểu Nhu Bảo cợt, nhanh ch.óng đào tẩu.
Nàng Thiên Quan là ai, nhưng nếu kể cho mẫu rằng nàng từng việc chung với Thiên Quan, chỉ sợ nương sẽ ngất xỉu mất.
Chỉ chốc lát , hai chị dâu cùng tứ ca cũng phòng, cả nhà cùng lột hạt dẻ mà ăn.
"Mùa đông đến, chẳng cần gì nhiều, chỉ riêng món hạt dẻ đường , thật ăn mãi chán." Tôn Xuân Tuyết ôm Đông Ca Nhi, nhai hạt dẻ, tiện tay phun một cái muỗng.
Đông Ca Nhi còn nhỏ, thể tự ăn hạt dẻ, chỉ thể chờ nhai nát đút cho.
Tiểu Nhu Bảo và Phong Cảnh đang ăn ngon lành, thấy cảnh liền chịu nổi, vội lùi xa , trong lòng âm thầm đổ mồ hôi vì đứa bé hiểu chuyện là Đông Ca Nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1060.html.]
Tôn Xuân Tuyết chẳng để ý, còn ,"Có gì mà ngại, ai lúc nhỏ mà chẳng từng nuôi lớn thế . Lão tứ, đừng tránh. Ngày mới gả nhà, đại tẩu thấy ngươi cũng chỉ hơn Đông Ca Nhi một chút thôi. Khi , nương cũng nhai bánh rau đút cho ngươi ăn thế mà!"
Phong Cảnh trừng mắt, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Nói , Tôn Xuân Tuyết nhai nát hạt dẻ, nhổ muỗng cố ý đưa đến mặt Tiểu Nhu Bảo và Phong Cảnh.
Cả Tiểu Nhu Bảo lẫn Phong Cảnh chịu nổi, sợ đến mức chạy khỏi phòng, miệng kêu ầm lên,"Nương ơi cứu con!"
Phùng thị Tôn Xuân Tuyết trách yêu,"Lão đại tức phụ, ngươi đừng hai đứa nhỏ sợ thế. Đừng hai đứa chúng nó, đến cả nương giờ cũng chịu nổi cảnh ngươi uy cho ăn thế ."
Tuy trẻ nhỏ thường cho ăn theo cách , nhưng Phùng thị là trưởng bối, giờ cũng thấy phần ghê.
Bên ngoài, Tiểu Nhu Bảo và Phong Cảnh đột nhiên im bặt. Hai đứa nhỏ thì thầm với vài câu, rạp xuống cạnh cửa như hai con tiểu La Hán, rón rén lén trong phòng.
Phong Cảnh cầm giấy b.út, tay thoăn thoắt vẽ những nét đầy ngẫu hứng.
Tiểu Nhu Bảo tươi như hoa, đôi má phúng phính, tựa cằm lên đầu Tứ ca, hai tay bé nhỏ giơ cao, giúp giữ lấy bàn mực.
Chỉ một lúc ,"tuyệt tác" của Phong Cảnh thành!
Mở giấy xem, đó là hình một phụ nữ đang nhe răng nhăn mặt, ăn nhồm nhoàm chẳng chút ý tứ, miệng phồng lên như sắp nuốt trôi một đống đồ ăn!
"Haha, đại tẩu, ngươi xem đây là gì ! Để cho ngươi vẽ đây, chờ đến lúc Đông ca lớn lên chuyện, cho xem coi ngày xưa ăn thứ gì mà lớn!" Phong Cảnh lè lưỡi, to khoái trá.
Ai biểu đại tẩu dám chọc ghẹo bọn chứ.
Muội vẫn là nghĩ ý nhất, ghi "lịch sử đen tối" của đại tẩu!
Tôn Xuân Tuyết thấy , vội đặt Đông ca nhi xuống đuổi theo Phong Cảnh.
"Lão Tứ, ngươi ngứa da ? Sao lão Ngũ ở nhà, đến lượt ngươi chọc giận đại tẩu hả?"