Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1053

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:37:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có lẽ Khương gia giờ quá dễ dãi, nên một kẻ nảy sinh vọng tưởng, thử thách giới hạn của nhà ."

"Nếu ai trong các ngươi cũng suy nghĩ như , thì xin hãy nhớ rõ: Khương gia giúp các ngươi là điều , chứ cách để xử lý kẻ điều. Nếu cảm thấy cuộc sống quá thoải mái , thì nhà cũng ngại đuổi kẻ đó khỏi trang trại!"

Lời mang theo uy lực và vẻ nghiêm khắc, khiến những thôn dân định cầu tình cho Vương Dũng đều sững sờ, ai nấy đều ngậm c.h.ặ.t miệng, dám hé răng.

Vương Dũng nhét đầy miệng phân, chỉ còn "ư ư" ngừng, cố gắng nôn nhưng nổi. Đám doanh binh giữ thật c.h.ặ.t, khiến ho sặc sụa, nghẹn cả cổ họng, đến mức tròng mắt trợn trắng.

Chờ đến khi sắp nghẹt thở, Khương Phong Trạch mới tung một cước lưng , giúp nôn , giữ chút tàn.

"Người , mang thạch chi về núi," Khương Phong Trạch lệnh,"Còn hai tên trộm bẩn thỉu , giải xử theo pháp luật!"

Mặc dù mất cả buổi sáng lận đận, nhưng may mắn là thạch chi tìm về, kẻ trộm cũng sa lưới.

Chỉ là, khi trở về phủ, Khương Phong Hổ vẫn rầu rĩ, vì những lời mắng c.h.ử.i của Vương Dũng và thái độ cầu xin của đám thôn dân khiến lòng lạnh ít nhiều.

Phùng thị chuyện, ngọn nguồn cũng khỏi suy nghĩ. Có lẽ, bấy lâu nay nhà quá nhân từ và dễ dãi.

Có đôi khi, nếu quản lý khác, chỉ ban phát thiện ý cũng hẳn là sáng suốt.

Lý Thất Xảo, vốn đồng ý với suy nghĩ , liền cầm một nắm bột mì từ nhà bếp , với Phùng thị,"Nương, định tối nay ít bánh bao nhân đậu, nhưng nương xem thử, cục bột thật khó chiều ? Không nhào nặn thì nó chẳng thành hình, xoa cho mềm, nhồi cho kỹ, thì mới chịu để cán mỏng vỏ bánh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1053.html.]

Phùng thị thoáng qua, gật đầu thấu hiểu,"Xoa bột là thế, mà cũng như . Có những kẻ, y như cục bột , thể nhào nặn, thể đắn đo mà điều chỉnh."

Hai con , trong lòng ngầm hiểu. Thiện ác đều rạch ròi, ân uy mới là cách để giữ vững thế của đầu.

Lời vẻ tàn nhẫn, nhưng đôi khi sự thật chính là như . Lòng phức tạp, thể ai cũng giống ai, nên nhất là tự giữ lấy nguyên tắc của – đó mới là đạo lý để đối nhân xử thế.

Vì thế, chuyện , Khương Phong Hổ liền dẫn , đem bộ vợ con, già trẻ của Vương Dũng khỏi trang trại, đuổi lưu tình. Cũng là để rằng, trong trang trại phạm sai lầm lớn, thể dễ dàng bỏ qua, chỉ thể trách chính ngay thẳng mà thôi.

Ngoài , Khương Phong Hổ còn đặt thêm vài quy định mới cho trang trại, giống như ở các nơi khác. Từ nay, ban đêm cấm ai ngoài, trừ phi việc gấp như bệnh nặng t.ử vong, và báo với quản sự mới rời thôn.

Về phần sản lượng lương thực, mỗi nhà đều đạt mức quy định. Nếu năm thành, sẽ buộc rời khỏi trang trại – trang giữ kẻ ăn bám!

Dân làng thế thì dám cãi , chỉ âm thầm tự cảnh giác, hiểu rằng khi Khương gia nổi giận thì cũng chẳng khác gì những vị chủ nhân khác.

Sau khi sắp xếp xong chuyện, Khương Phong Hổ tuy chút hụt hẫng, nhưng cũng thấy nhẹ lòng.

Chẳng bao lâu , tin tức từ nha môn truyền đến.

Hai em Vương Dũng xử theo luật. Cả hai đều chịu tám mươi trượng. Đường ca của sức khỏe yếu, chịu nổi đòn roi, c.h.ế.t ngay tại chỗ. Còn Vương Dũng thì giữ mạng, nhưng què một chân.

TBC

Nghe chuyện, trong thôn đều thở dài cảm thán, ai dám gì thêm, chỉ âm thầm nhủ lòng sống cho đàng hoàng.

 

Loading...