Khương Phong Trạch thì kinh hãi, quát lớn,"Ngươi cái gì!"
Hai binh sĩ cúi đầu đầy hối hận.
"Bẩm Bá gia, dạo chuyện đều yên , lẽ là đêm qua lính gác nhất thời lơ là, để kẻ gian lợi dụng mà lẻn ..."
Khương Phong Trạch trầm mặt, giơ tay ngăn lời giải thích thêm.
Lúc gì cũng vô ích.
Hắn thêm lời nào, vội về phòng quần áo, kéo cả Tiêu Lan Y, đang mải mê thoại bản, cùng lên núi điều tra.
Dù chỉ là hai thùng thạch chi, quá nhiều, nhưng đây là vật của triều đình, trộm quả là chuyện khiến nổi giận.
Tiểu Nhu Bảo ngóng thấy , liền dỏng tai, nhanh nhẹn xỏ giày chạy , cùng tam ca bắt trộm.
"Tam ca ca, cho cùng với! Biết còn thể giúp một tay đấy -" Tiểu béo nha bên ngựa, nhảy nhót năn nỉ.
Khương Phong Trạch đang vội, bèn bế nàng lên ngựa, thấy nàng vững mới giật dây cương, phi thẳng về phía núi.
Chỉ là Tiểu Nhu Bảo vốn nhỏ bé, ít khi cưỡi ngựa.
Con ngựa phi nước đại "thùng thùng" đường, chạy nhanh như gió, nàng vững, cái m.ô.n.g nhỏ xíu của nàng như sắp chia tám cánh. Mặt Tiểu Nhu Bảo khổ sở, nhỏ giọng rên rỉ "ai u", sợ rằng nếu ngựa còn phi thêm vài bước nữa, m.ô.n.g nàng sẽ biến thành cái "màn thầu nở hoa" mất thôi.
May mắn là Tiêu Lan Y tinh ý, đầu thấy, nhịn phì , lớn tiếng ,"Ôi trời ơi, Nhu Bảo là trứng gà thì giờ cũng ngươi xóc nát bét ! Phong Trạch, nhất là ngươi nên chậm thôi!"
Khương Phong Trạch cúi đầu , lúc mới phát hiện đang nhắm tịt mắt , vẻ mặt như thể đang " dũng chịu c.h.ế.t". Hắn vội ghìm ngựa chậm , xoa đầu Tiểu Nhu Bảo, dịu giọng an ủi,"Lỗi tại tam ca , dù đồ cũng mất , chậm thêm một khắc cũng chẳng ."
Khi ngựa chậm , Tiểu Nhu Bảo mới đỡ choáng váng, cảm giác như nhặt nửa cái mạng.
Sau khi thêm mười lăm phút, bọn họ cuối cùng cũng tới chân núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1050.html.]
Khương Phong Trạch bế xuống ngựa, liền thấy các binh sĩ khác mặt tại đó, trong đó cả Khương Phong Hổ đang dẫn đội thợ việc.
Khương Phong Hổ chuyện xảy , liền vội bước tới ,"Sáng nay tin thạch chi trộm, ai gan to đến thế, lão tam, nhất định bắt bằng !"
Khương Phong Trạch tuy giận dữ, nhưng vẫn giữ bình tĩnh.
Hắn lập tức lệnh phong tỏa Tây Sơn, gọi tất cả thợ thủ công đang việc đến để tra hỏi từng .
"Các ngươi phát hiện thạch chi mất giờ nào?"
Đám thợ thủ công dừng việc từ sớm, từng thành hàng, chờ tra hỏi.
"Bẩm Bá gia, lúc trời còn sáng, chúng đến việc, chừng giờ Mẹo."
" , chính là giờ Mẹo," một khác xác nhận.
TBC
Khương Phong Trạch trầm ngâm suy nghĩ,"Ca trực đó kết thúc rạng sáng, các ngươi bắt đầu giờ Mẹo, cách chỉ ba canh giờ, mà đường núi Tây Sơn khó ."
"Có thể lợi dụng thời gian ngắn để hành trộm, chắc chắn kẻ đó am hiểu Tây Sơn và nắm rõ lịch trình việc của các ngươi," Khương Phong Trạch với giọng sắc lạnh.
Nghe , Tiêu Lan Y nheo mắt, ,"Người hiểu rõ điều đó nhất ai khác ngoài chính những thợ thủ công. Chẳng lẽ kẻ trong bọn họ nội gián, thông đồng với kẻ bên ngoài để trộm cắp?"
Phỏng đoán vẻ hợp lý.
Tiểu Nhu Bảo cảm thấy điều gì đó đúng.
Việc trông coi tự trộm cắp tuy hiếm, nhưng đám thợ thủ công đều nghỉ ngơi chung một chỗ ban đêm. Trừ phi tất cả đều thông đồng với , nếu chỉ cần kẻ hành vi bất thường, chắc chắn sẽ khác phát hiện.
Nàng rướn cổ, kỹ từng khuôn mặt của đám thợ thủ công.