Tiểu Nhu Bảo rạng rỡ, trong lòng vui như hoa nở.
Phát hiện một bảo địa như thế, quả thật chẳng khác gì nhặt vàng! Kế hoạch khai mở nguồn lợi của nàng xem như khởi đầu thuận lợi!
"Nương, đoán đúng phân nửa đó." Khương Phong Niên nhà ,"Chúng thật sự tìm thấy một tiên cảnh giữa nhân gian!"
"Gì cơ?" Phùng thị ngạc nhiên sửng sốt.
Khương Phong Niên xuống, kể chi tiết chuyện họ phát hiện ở giữa sườn núi.
Nghe xong, Phùng thị cảm thấy khó tin, chỉ ngỡ ngàng : "Ở đó thực sự một chỗ như ? Ta thể tưởng tượng nổi! Ngày mai ban ngày, các con dẫn nương qua đó xem thử."
Trong khi các trưởng bối đang bàn luận, Tiểu Nhu Bảo lén lút kéo tay Tứ ca Phong Cảnh, lôi tới bên giường.
"Tứ ca ca, mau lấy giấy b.út , sẽ cho ngươi vẽ!" Tiểu Nhu Bảo chống cằm, đôi mắt lấp lánh như .
Nàng vẽ hình ảnh Cửu Trùng Thiên trong đầu, biến nó thành bản thiết kế, để thể bắt tay cải tạo chốn tiên cảnh !
TBC
Khương Phong Cảnh ban đầu chỉ nghĩ ý tưởng kỳ lạ, nhưng càng vẽ, càng thêm chi tiết, càng dùng nhiều màu sắc, ánh mắt Phong Cảnh cũng càng sáng rực, cảm giác như đang tạo nên một bức tranh tiên cảnh!
Khi bức họa thành, Phong Cảnh lau mồ hôi, hưng phấn giơ cao tờ giấy, reo lên: "Đẹp quá! Đây là nơi nào thế? Nếu thật đời, ở đó cả ngày, chẳng bao giờ rời !"
Nghe tiếng hò reo, cả nhà đều chạy tới, ban đầu còn tưởng bọn trẻ bày trò gì. khi bức họa, ai nấy đều kinh ngạc, cảnh tượng trong tranh quả thực đến mê hồn!
Mây mờ bảng lảng, thụ đài cao v.út, tiên tước bay lượn, cây đào, cây mai nở rộ... Phong Cảnh vẽ tuyệt kỹ, từng đóa mai dường như sống động, tựa hồ thể ngửi hương thơm thanh khiết từ bức họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1046.html.]
"Đây là nơi nào?" Phùng thị cẩn thận vuốt ve bức tranh, kinh ngạc cảm thán hỏi,"Nhu Bảo, ngươi từng thấy nơi ?"
Cả nhà đồng loạt sang Tiểu Nhu Bảo.
Tiểu béo nha lăn một vòng giường, hì hì : " , từng thấy qua, nhưng là các ngươi thấy, sờ , chỉ rằng đó là một nơi vô cùng!"
Nàng thể rằng từng qua Cửu Trùng Thiên, và giờ nhờ tứ ca mà vẽ khung cảnh .
Lý Thất Xảo chăm chú tranh, chỉ một bóng mờ ảo, hỏi: "Nhu Bảo, công t.ử trong tranh là ai? Nhìn vẻ lạ mặt."
Tiểu Nhu Bảo chớp mắt, trong lòng nhớ đến Tư Mệnh tiên quân mà nàng gặp. nàng , chỉ khẽ lắc đầu: "Hy vọng một ngày nào đó, các ngươi thể cùng đến nơi đó. Đến khi , tự nhiên các ngươi sẽ gặp !"
Dù nàng mới chỉ bốn tuổi, nhưng hiểu rằng trăm năm nhân gian đối với Thiên giới chỉ là một cái chớp mắt. Nghĩ đến ngày sẽ rời khỏi thế gian để trở về Cửu Trùng Thiên, Tiểu Nhu Bảo khỏi mong cũng thể theo phi thăng, để mãi mãi bên .
mắt, Tiểu Nhu Bảo giơ bức họa lên, phấn khích với cả nhà: "Ta biến nơi tiên cảnh núi thành khung cảnh trong bức tranh , đặt tên là Phúc Tinh Sơn Trang, hoặc gọi là Tiểu Cửu Trùng Thiên Sơn Trang!"
"Tiểu Cửu Trùng Thiên?" Cả nhà thoáng ngỡ ngàng cái tên, nhưng ai nấy đều hài lòng gật đầu.
"Nơi đó vốn như tiên cảnh, nếu theo bức họa mà cải tạo, sợ là sẽ khác gì Thiên giới, gọi là Tiểu Cửu Trùng Thiên cũng xứng đáng." Khương Phong Niên vui mừng tán thành.
Khương Phong Trạch và các ca ca khác đều phấn khởi, thậm chí giơ hai tay tán đồng ý tưởng của .
"Nếu dẫn chúng , chúng chắc chắn bỏ lỡ nơi . Ta thấy, khi sơn trang xây xong, nên xem đó là tài sản riêng của !" Khương Phong Trạch đề nghị.