Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1044

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:37:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến gần cái động, Tiểu Nhu Bảo càng thêm chắc chắn rằng cảnh tượng mắt đúng là nơi nàng thấy trong giấc mộng.

nơi hoang vắng hẻo lánh, thể là chỗ phát tài?

Tiểu Nhu Bảo vò đầu bứt tóc, nhưng cũng phấn khởi vỗ tay nhỏ: "Các ca ca, mau, chúng xem thử !"

Khương Phong Niên quét mắt quanh một lượt, do dự: "Bụi cây và nhánh cây ở đây chắn kín cửa động, thêm bên trong tối om, thứ gì nguy hiểm. Muội , ngươi thực sự đó ?"

Tiểu Nhu Bảo hít một sâu, thật lòng thì nàng cũng chút sợ hãi. vì kế hoạch khai mở tài lộ của , nàng vẫn kiên quyết gật đầu.

"Ừm ừm, đại ca, luyến tiếc con thì bắt sói. Nhu Bảo cảm thấy chỗ chắc chắn thứ ."

Thấy , các ca ca đương nhiên chần chừ nữa, quyết định liều bồi nàng.

Khương Phong Trạch liền rút kiếm , c.h.é.m đứt những cành cây và bụi rậm chắn lối , chuẩn tiên phong.

"Được , , nhị ca ở phía cùng. Đại ca và Tiêu Lan Y, hai bế giữa." Khương Phong Trạch sắp xếp cẩn thận.

"Khoan ." Tiêu Lan Y vội móc một cây gậy đ.á.n.h lửa, đưa cho Khương Phong Trạch,"Trong động tối đen thế , ngươi cầm theo gậy lửa . Nếu lửa tắt thì mau , đừng để lạc đường trong đó."

Khương Phong Trạch gật đầu, thổi cho gậy lửa cháy sáng, dẫn đầu tiến .

Mọi nín thở, cảm thấy phấn khích như thám hiểm, bèn nhanh chân nối đuôi bước theo.

Sơn động lạnh lẽo và ẩm ướt, Tiểu Nhu Bảo trong lòng đại ca, nhị ca khoác thêm áo choàng, bọc kín từ đầu đến chân, chỉ lộ đôi mắt tròn xoe như hạt trân châu, chăm chú xung quanh.

Ban đầu, sơn động còn rộng rãi, nhưng mười bước thì dần thu hẹp . Có đoạn hẹp đến mức chỉ cho một lách qua.

Tiểu Nhu Bảo rụt cái bụng mũm mĩm, nép c.h.ặ.t đại ca, hì hục mãi mới miễn cưỡng chui qua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1044.html.]

TBC

Tiêu Lan Y ban đầu còn chút căng thẳng, nhưng thấy cảnh hai bọn họ chen qua khe động, bật vang khắp hang động, tiếng vọng đến dội cả vách đá.

"Ha ha ha ha ha! Nhu Bảo, nếu trong động sói đói, thấy ngươi tròn trĩnh thế , chắc nó sẽ còn to hơn nữa!"

Tiểu Nhu Bảo đang trêu , liền giơ chân ngắn đá về phía , định dọa một cái.

Cả bọn hai đùa giỡn thì cũng còn căng thẳng nữa, ai nấy đều mỉm , tiếng vang vọng cả sơn động.

Khương Phong Hổ nhấc bổng lên, : "Lan Y, nếu ngươi còn lời độc miệng nữa, chờ về bảo nhị tẩu bỏ thật nhiều ớt cơm của ngươi, xem ngươi còn dám trêu Nhu Bảo nữa !"

lúc , Khương Phong Trạch bỗng hạ giọng gọi: "Đừng ồn! Hình như thấy lối , sơn động lối thông phía !"

Mọi vội ngẩng đầu lên.

Quả nhiên, phía ánh sáng nhạt le lói, là một sơn động thông từ đầu sang đầu .

Khương Phong Trạch nhanh ch.óng bước nhanh hơn, dẫn đầu đoàn hướng về phía ánh sáng mà tiến tới.

Càng gần, ánh sáng càng rực rỡ. Cuối cùng, một cửa động cao đủ cho hai sóng vai qua đột nhiên hiện mắt.

Tiểu Nhu Bảo mở to mắt, tràn đầy mong đợi bên ngoài. Khi hít sâu một , đồng loạt bước khỏi sơn động, ngay lập tức, những tiếng trầm trồ kinh ngạc đồng loạt vang lên.

Trước mắt họ là một khung cảnh tuyệt , gần như Tiểu Nhu Bảo ngỡ rằng lạc tiên cảnh trong tranh!

Nơi đây là một trống rộng lớn, ước chừng bằng hai ngôi làng Đại Liễu. Cây cối hoang dại mọc khắp nơi, nhưng hài hòa đến lạ kỳ. Ở giữa một hồ nước xanh biếc, bên cạnh hồ hai con khổng tước đang thong thả gặm cỏ.

Gần đó là một cây đại thụ to lớn che cả bầu trời, cây chim hót líu lo, thấy đến mà hề sợ hãi. Hai bên sườn núi là những hàng cây bạch quả đang nở rộ, sắc vàng rực rỡ tỏa sáng, phản chiếu xuống mặt hồ khung cảnh thêm phần ấm áp.

 

Loading...