"Cho nên, đành đến hiệu cầm đồ, đem mấy thứ bán thôi!"
Mọi xong, ai nấy đều há hốc mồm.
Cho dù là kẻ ngốc cũng hiểu ngay, đây chính là bọn họ tự mua quà của mà!
Trên mặt lập tức hiện lên nét khó xử, khó đến mức mặt mũi tái mét, nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng mua từng món theo đúng danh sách.
"Hiệu cầm đồ thì xa quá... Vừa đang thiếu một cây san hô đỏ, công chúa thể bán cây san hô đó cho ?" Trương đại nhân đau đớn lên tiếng.
Tiểu Nhu Bảo tươi như hoa: "Ha ha, lắm, cần nhiều , hai ngàn lượng!"
Ôi ôi, đúng là ép quá đáng!
Phàm ai qua cái giá nàng đưa cũng đều đau lòng chảy m.á.u. Họ giờ mới hiểu, cha con nhà thật là đang ngấm ngầm cắt từng nhát, coi họ như mớ rau mà cắt cắt !
Mà điều đáng sợ là, lòng tiểu công chúa còn đen tối hơn cả cha !
là trò giỏi hơn thầy! Cô bé đen từ trong ngoài, đúng là đen đủ sắc màu!
Trong lòng ai cũng rít gào căm phẫn, nhưng đến nước , thể theo, đành ngậm ngùi chi tiền cho xong việc.
Sau khi một vòng "buôn bán ép buộc," Tiểu Nhu Bảo thành công thu ba vạn lượng, nhưng nàng giữ một xu nào, đem hết giao cho cha, để dành kinh phí chế tạo v.ũ k.h.í cho quân đội.
Rất nhanh, câu chuyện về màn "liên c.ắ.t c.ổ" của cha con quốc sư lan truyền khắp kinh thành.
Ban đầu, dân chúng hiểu lầm quốc sư, giờ đây ai cũng đến chảy nước mắt khi câu chuyện .
"Đáng lắm! Cho bọn chúng thế nào là giàu bất nhân, giờ thì nếm chút lợi hại cho !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1042.html.]
"Nghe Trương gia, Thái thường tự khanh, chi hơn vạn lượng, còn bán ba trang trại để tiền trả!"
" , còn kẻ tin mệnh, chính là Hồng Lư Tự khanh Chu gia, đến c.h.ế.t cũng chịu nộp thêm bạc."
" , nộp bạc , cuối cùng chỉ nhi t.ử của phái biên cương. Giờ thì hối hận , quỳ cửa cung mãi dậy nổi, nhưng quốc sư cũng chẳng buồn đoái hoài."
Việc truyền đến tai Quốc T.ử Giám. Ngô thanh, tế t.ửu Quốc T.ử Giám, xong thì ngẩn , ngay đó nở nụ , sang Khương Phong Cảnh đang mải miết dùi mài kinh sử.
Lần "cắt rau hẹ" quả thật thu món hời lớn. Tiểu Nhu Bảo cảm thấy chiêu chỉ dùng một , nếu tiền dài lâu thì nghĩ cách khai thác nguồn lợi mới!
Nhà họ Khương hiện giờ tuy cửa hàng và điền trang, nhưng thu nhập mỗi năm cũng chỉ vạn lượng mà thôi.
Tiểu Nhu Bảo dài giường, đôi tay mũm mĩm mân mê cái chăn, đầu óc bắt đầu mơ tưởng. Nàng nghĩ một nghề gì đó kiếm thật nhiều tiền, nhất là độc nhất vô nhị, khó ai bì kịp.
Nghĩ , nàng nhịn , thử nhắm mắt để xem thể mơ thấy "thiên ý" nào chỉ đường kiếm tiền .
Một lát , trong đầu Tiểu Nhu Bảo hiện lên một hình ảnh lạ. Nàng thấy một bãi cỏ dại mọc lan tràn khắp nơi. Xung quanh lộn xộn, bụi cây, nhánh cây khô, và một cái hang đen ngòm sâu hun hút...
Đây là ý gì ?
TBC
Mở mắt , Tiểu Nhu Bảo ngơ ngác gãi đầu. Nơi hoang vu thế , thể kiếm tiền? Có lẽ nàng nghĩ sai điều gì .
Tiểu Nhu Bảo chán nản dài giường, chui chăn ngủ.
Cuối thu, thời tiết ngày càng lạnh hơn. Ngày qua ngày bình yên trôi, cả nhà đều hạnh phúc an lành.
Bên , Khương Phong Trạch vẫn thường lên Tây Sơn để việc. Năm nay mùa màng bội thu, Phong Cảnh thì bận học ở Quốc T.ử Giám, trong nhà chẳng ai chơi đùa với Tiểu Nhu Bảo, khiến nàng thấy như bỏ rơi.
Chiều nay, khó khăn lắm mới chờ đại ca về, Tiểu Nhu Bảo kéo mấy , nằng nặc đòi theo tam ca lên Tây Sơn việc cho thỏa nỗi nhớ.