Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1029

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:10:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang định trả lời, thì bỗng từ ngoài điện truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

"Quặng thạch chi! Quốc sư đại nhân, ở Tây Sơn phát hiện quặng thạch chi!"

A Lê mặt mày đỏ bừng, như một cơn gió lướt điện, đến mặt Mục Diệc Hàn, thở dồn dập.

Mục Diệc Hàn đặt khăn lau xuống, tay khựng giữa trung, hỏi gấp: "Ngươi gì?"

Giọng A Lê run lên vì phấn khích: "Vừa , hắc giáp quân canh giữ ở Khương gia trang đến báo! Nói rằng tối qua, tiểu công chúa Nhu Bảo thấy núi ánh lửa, liền dẫn xem xét. Nào ngờ đụng mấy kẻ ngoại bang đang hành động lén lút. Sau một trận đ.á.n.h , bắt bọn chúng mới phát hiện chúng đang trộm khai thác thạch chi!"

Trong lòng Mục Diệc Hàn chấn động, từ đến nay gương mặt lộ cảm xúc, lúc cũng hiện lên vẻ vui mừng.

"Thật chuyện ? là trời giúp Nam Kỷ , xem binh xưởng sẽ sớm đủ thạch chi để dùng !"

Tuy , Mục Diệc Hàn mải vui mừng lâu, vội hỏi: "Khoan , ngươi họ động thủ? Vậy Nhu Bảo thì , thương gì ? Hiện giờ nàng ở ?"

A Lê rạng rỡ: "Quốc sư yên tâm, nhị ca của nàng che chở, thêm cùng bao nhiêu , tiểu bảo bối thể thương ? Hiện giờ mới xuống núi, chắc là đang đường về cung."

Mục Diệc Hàn thở phào, liền nhanh ch.óng y phục, định đích đến quặng xem qua.

Chẳng bao lâu , Tiểu Nhu Bảo cũng đến Long Hiên cung, bằng xe ngựa.

"Cha, Nhu Bảo mang tin vui cho đây! Người đoán thử xem nào!" Tiểu béo chạy như cơn lốc, reo vui lao lòng cha.

Mục Diệc Hàn bế nàng lên, dịu dàng: "Vậy để cha đoán thử nhé. Chắc là nửa đêm lên núi bắt quỷ, cũng là phát hiện quặng thạch chi, ?"

Tiểu Nhu Bảo sững , ngạc nhiên: "A? Cha !"

Nàng chu môi, thở phì phì dỗi: "Đáng ghét, tai cha thật là thính quá! Tin tức lớn như mà Nhu Bảo đầu tiên kể cho cha , chơi với cha nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1029.html.]

Mục Diệc Hàn bật ha hả, đành dỗ dành nàng: "Được , , là cha sai. Con bây giờ là công thần lớn, gì cứ , cha đều sẽ chiều ý con."

Tiểu Nhu Bảo nghiêng đầu suy nghĩ, bỗng nghiêm túc hẳn lên.

"Cha, Nhu Bảo đủ thứ , đòi nữa sẽ thành lòng tham mất." Đôi mắt nàng cong cong như trăng non.

"Kỳ thực công lao lớn nhất là của các thôn dân. Con xin cha ban thưởng cho họ, ?"

Mặc dù thường ngày Tiểu Nhu Bảo ham ăn ham chơi, nhưng đó chỉ là tính trẻ con. Đến lúc cần thiết, nàng vẫn điều.

Lần lên núi là công lớn, mà các thôn dân vốn cuộc sống gian nan, thể để công lao của họ bỏ qua chỉ vì hào quang của bản nàng.

Mục Diệc Hàn khỏi cảm động, giơ tay lệnh: "Được! Tất cả thôn dân trang đều sẽ ghi nhận công lao, ban thưởng bạc và vinh quang. Cha nhất định sẽ để họ chịu thiệt."

Tiểu Nhu Bảo vui mừng khôn xiết, đôi má phúng phính áp cổ cha, khúc khích: "Quá , mặt họ cảm ơn cha!"

Vừa dứt lời, một âm thanh "ục ục" phát từ bụng nàng.

Tiểu Nhu Bảo ngẩn ngạc nhiên,"Ơ? Sao bụng kêu nhỉ?"

Mục Diệc Hàn xoa nhẹ bụng nàng, phát hiện xẹp ít, liền bật : "Cả đêm ngươi ngược xuôi, vẫn ăn sáng ? Ngô Hỉ, mau dọn đồ ăn cho tiểu công chúa."

TBC

Quả thực, từ tối qua đến sáng nay, Tiểu Nhu Bảo bận rộn kịp ăn gì, bụng đói cồn cào.

Một bữa ăn no nê qua , nàng cuộn trong chăn mềm, ngủ say sưa.

Sau khi dỗ cho con gái yên giấc, Mục Diệc Hàn mới rời , đến Kinh Giao, đồng thời sai A Lê truyền lệnh tạm ngưng buổi lâm triều hôm nay.

Phát hiện quặng thạch chi mới chỉ là bước khởi đầu. Việc đo đạc, khai thác và vận chuyển đều là trọng trách nặng nề. Mục Diệc Hàn giao cho Công Bộ chọn nhân tài thích hợp để phụ trách việc khai thác quặng mới. Từ nay về , ngọn núi hoang sẽ trở thành báu vật quốc gia, xung quanh sẽ quân lính bảo vệ nghiêm ngặt.

 

Loading...