Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1028

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:10:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch chi đen đặc, óng ánh, ánh lửa lấp lánh như một dòng sông đen giữa đêm, khiến khỏi lóa mắt.

Cả Khương Phong Hổ run lên, kinh ngạc thốt: "Thứ chảy ... quả thực là thạch chi! Vậy chẳng là chúng phát hiện mỏ thạch chi ?"

Nói , bẻ một nhánh cây, nhúng dòng chất lỏng, đưa gần đuốc.

Ngay lập tức, nhánh cây bùng cháy, ngọn lửa màu lam nhạt bập bùng tỏa .

Tiểu Nhu Bảo tròn mắt, mừng rỡ reo lên: "Là thạch chi! Thật sự là thạch chi! Nhị ca, ngọn lửa lam kìa!"

Thạch chi, khi tinh luyện, sẽ cháy lên màu cam pha lam.

Không trách Bùi Kim bảo đó gọi là "quỷ hỏa," chắc hẳn đám Ngoã Lạt cũng từng thử đốt cháy nó .

Khương Phong Hổ cùng đám thôn dân cũng dám tin mắt , từng quỳ sát bên miệng quặng, hàm răng đ.á.n.h lập cập vì kích động. Mặt ai nấy đỏ bừng, gân xanh nổi rõ cổ.

"Quặng thạch chi! Ông trời ơi, mười mấy năm nay Nam Kỷ mới thêm một mỏ mới!"

"Tốt quá ! Có quặng mới, chúng cũng lập công lớn!"

"Thứ còn hiếm lạ hơn cả mỏ vàng, đang mơ đây? Nam Kỷ quốc vạn tuế!"

xúc động đến rơi lệ, hô vang, nghẹn ngào chúc mừng, khiến đám Ngoã Lạt tức tối đến mức c.ắ.n lưỡi tự sát. Cả mấy đêm khổ công tìm kiếm, cuối cùng thành giúp Nam Kỷ hưởng lợi!

Tiểu Nhu Bảo cũng phấn khích nhảy cẫng, cả tròn trĩnh run lên bần bật, hận thể bay ngay về cung để báo tin vui tận tai cho phụ hoàng!

Chỉ là đường xuống núi còn xa, Tiểu Nhu Bảo dù nóng lòng nhưng với đôi chân ngắn, nàng đành cố kìm nén niềm kích động trong lòng.

Sau màn chúc mừng, Khương Phong Hổ ngước sắc trời, : "Được , canh giờ còn sớm. Chúng mau xuống núi, về báo gấp cho triều đình."

" , còn để canh giữ, đề phòng đám còn đồng bọn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1028.html.]

Khương Phong Hổ chọn bảy, tám khỏe mạnh: "Mấy các ngươi ở canh gác, còn theo về kinh."

lên núi dễ, xuống núi khó, nhưng nhờ tinh thần phấn chấn, đường xuống với bỗng nhẹ nhàng như cỏ.

Đám Ngoã Lạt dĩ nhiên cũng áp giải về cùng. Khương Phong Hổ cẩn thận phòng ngừa, sợ đường kẻ trốn thoát, liền trói bọn chúng c.h.ặ.t , bó như chuỗi hồ lô. Đám Ngoã Lạt đành tuyệt vọng lên trời, còn cách nào giãy giụa.

Tiểu Nhu Bảo âm thầm đ.á.n.h giá, ngờ nhị ca nàng – quê mùa cục mịch – thể thận trọng như thế khi cần. Xem , ai cũng sở trường riêng, chỉ cần đặt đúng chỗ, đều thể thành hữu dụng!

***

Sau một canh giờ rưỡi, trời dần sáng, ánh lấp lánh như dẫn đường về kinh thành.

Trong Long Hiên cung, Mục Diệc Hàn thức dậy từ sớm, đang trầm ngâm với chén cơm mặt, dùng đũa khẩy nhẹ thức ăn.

Trên đĩa là món măng mùa xuân hầm gà, nhưng đảo qua đảo đến tám , xiên nát thành chín mảnh.

Ngô Hỉ bên cạnh, do dự một lúc lên tiếng: "Quốc sư đại nhân, chẳng lẽ hôm nay thức ăn hợp khẩu vị? Hay là để nô tài bảo Ngự Thiện Phòng ?"

Mục Diệc Hàn khẽ cụp mắt xuống.

mười , Ngự Thiện Phòng cũng chẳng thể nào nấu hương vị bình dị như món ăn nhà Khương gia.

"Thôi, cần phiền phức nữa," Mục Diệc Hàn buồn bã lắc đầu.

Ngay đó, ánh mắt dịu dàng, khẽ hỏi: "Phải , tiểu công chúa ba ngày hồi cung nhỉ?"

TBC

"Cái tiểu gia hỏa ..." Mục Diệc Hàn bất đắc dĩ , trong giọng giấu nỗi nhớ nhung,"Đợi lát nữa, ngươi dẫn đến Khương gia, rằng cặp vòng tay vàng ròng nạm pháp lam mới từ Tư Trân Cục, để hai chiếc cho nàng."

Ngô Hỉ bật , hiểu ý quốc sư dùng mấy món đồ quý để "câu" tiểu công chúa hồi cung.

 

Loading...