Khương gia cả nhà đường xa mệt mỏi, thể rã rời, bụng cũng đói meo. Mọi tắm rửa sạch sẽ nghỉ, đợi đến khi mùi thơm từ bếp nhỏ bốc lên, cả nhà liền vui vẻ tụ tập bên , cùng ăn bữa cơm chiều đoàn tụ.
Trong khi đó, bên Khương gia bình yên vô sự, thì Mục Diệc Hàn ở trong triều gặp một chuyện rắc rối.
Tại Cần Chính Điện, xong lời bẩm báo của Tống lão, Mục Diệc Hàn nhíu c.h.ặ.t đôi mày.
"Cái gì? Ba năm qua mà dám tham ô đến hai ngàn lượng bạc trắng? Số tiền gần như chiếm đến bảy phần của quỹ từ thiện Từ Ấu Đường!"
Mục Diệc Hàn sắc mặt lạnh băng: "Từ Ấu Đường từ khi lập nên là để nuôi dưỡng những đứa trẻ khốn khổ ở Nam Kỷ. Thế mà hạng cuồng vọng nhẫn tâm cướp đoạt cả tiền của bọn trẻ!"
Tống lão vuốt chòm râu bạc, gật đầu : "Nếu kinh thành tra vụ cửa hàng dầu bẩn, phát hiện họ cung cấp dầu ôi cho Từ Ấu Đường suốt ba năm, thì việc cũng lộ ."
Từ Ấu Đường giống như dưỡng tế viện, là nơi nhận nuôi cô nhi, nhưng khác ở chỗ đây là cơ sở của quan gia lập tại kinh thành, mỗi năm đều Hộ Bộ cấp hơn một ngàn lượng bạc để nuôi dưỡng trẻ em trong thành.
Người đầu Từ Ấu Đường vốn là Chu Thuần, do Hồng Lư Tự khanh tiến cử, là con nuôi của ông . Ai ngờ kẻ lợi dụng quyền thế của cha nuôi, mưu đồ bòn rút ngân quỹ, chỉ cắt xén chi phí của bọn trẻ mà còn báo khống lượng cô nhi để tham ô ngân lượng từ Hộ Bộ suốt ba năm qua.
Mục Diệc Hàn xoa xoa giữa mày, trầm ngâm : "Lúc ở Vân Thành, thấy chuyện xảy ở dưỡng tế viện. Nay ngay trong kinh thành, mắt thiên t.ử, bọn chúng cũng dám càn đến , tuyệt đối thể tha thứ."
"A Lê, truyền lệnh bắt giam đường chủ Từ Ấu Đường, tống xuống nô dịch ở điền trang hoàng gia trong mười năm."
"Trong ba ngày, trả bộ tiền tham ô. Nếu đủ, thì đừng đến nô bộc, kéo thẳng pháp trường c.h.é.m đầu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1011.html.]
Sau đó, Từ Ấu Đường cần mới thế chức đường chủ. việc tìm khiến Tống lão đau đầu, bởi vị trí tuy trách nhiệm nặng nề nhưng là một chức quan chính thức.
Những nhà quyền quý và công t.ử xuất từ gia đình danh giá đều gánh vác trọng trách nặng nề của Từ Ấu Đường. Còn các cử t.ử qua khoa khảo thì mong mỏi con đường quan, ai phí sức công việc chức danh và quyền thế . nếu tiếp tục nhờ quan viên tiến cử, sợ gặp kẻ như Hồng Lư Tự khanh , chỉ ham của cải mà lo chính sự.
Khi Tống lão đang đau đầu chọn ai, Mục Diệc Hàn khẽ nhếch môi, như sẵn phù hợp trong lòng.
"A Lê, ngươi hãy đến Khương gia một chuyến," Mục Diệc Hàn , đưa cho A Lê thủ lệnh."Tìm đại ca của Nhu Bảo, hỏi xem bằng lòng đảm nhận công việc ."
A Lê và Tống lão đều ngạc nhiên.
TBC
"Đại ca Khương gia ?" A Lê sờ đầu, : "Hắn giờ chỉ chăm lo việc đồng áng, liệu gánh vác nổi trọng trách ?"
Mục Diệc Hàn ung dung đáp, ánh mắt đầy tự tin: "Trước khi đến dưỡng tế viện chăm sóc bọn trẻ, chu . Chỉ là ở thôn trang mà tài năng phát huy, thật là đáng tiếc. Nay vị trí đường chủ Từ Ấu Đường là thích hợp với nhất."
Mục Diệc Hàn cũng khuê nữ xem trọng nhà, mà những yêu trong lòng khuê nữ, đối với cũng ý nghĩa đặc biệt.
A Lê suy nghĩ một hồi cũng gật gù đồng ý, vui vẻ mang thủ lệnh đến Khương phủ.
Ban đầu, khi chuyện , Khương Phong Niên còn tưởng rằng A Lê đang trêu chọc .
Hắn từ thôn trang trở về, quần áo dính đầy bụi đất, phủi phủi hai tay : "Cái gì Từ Ấu Đường chứ, chăng là cái nơi đầu phố Tây ? Ta mới thấy hôm qua, nhiều quan binh ở đó bắt , ngươi nghĩ mà lấy chuyện trêu ?"