Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1008

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:10:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đời ai cũng , nghĩ Hứa tri phủ vì con mà g.i.ế.c để kéo dài mạng sống, xem tạo nên đại nghiệp chướng. Giờ nghiệp đổ lên đầu Hứa Nhẹ Nhan, chỉ đành than rằng việc đều là phận, con cũng cưỡng .

Bữa cơm hôm đó, bà con làng xóm ai nấy đều ăn thật chậm, mặt trời gần lặn hẳn núi mà vẫn ai đành lòng buông đũa. Sợ rằng một khi hạ đũa, là ngày mai Khương gia sẽ lên đường.

Lý Thất Xảo hiểu tâm tư của , liền bảo mấy phụ nhân cùng mang đồ ăn hâm nóng . Đoàn ngượng, giả vờ trời tối, mắt ngấn lệ, nâng chén động đũa tiếp, mỗi chỉ gắp vài ba hạt cơm.

Lúc , Khương Phong Hổ bất chợt dậy, kéo vợ chạy trong phòng. Phùng thị sợ con trai gấp gáp ngủ, vội vàng gọi :

"Lão nhị, ngươi mau đây, ăn thêm chút nữa, cần vội mà trải chăn đệm!"

Khương Phong Hổ ngây ngô gãi đầu,"Nương, chỉ định phòng lấy thêm vài ngọn đèn dầu. Trời sắp tối, cứ chùi nước mắt mãi, sợ các cụ mắt mờ, gắp cơm nhầm lỗ mũi mất!"

Nghe , cả làng nhịn mà bật .

TBC

Thôn trưởng đành lên tiếng: "Thôi , thật cũng ăn no , đừng giả vờ nữa. Dọn dẹp hết , ai mệt thì về nghỉ, ai thêm thì ở , dù cũng chỉ còn đêm nay thôi."

Nghe xong, chẳng ai chịu rời . Các phụ nhân hiểu ý cùng dậy dọn dẹp chén bát, đám đàn ông uể oải vươn vai cũng phụ dọn bàn.

Gió đêm lành lạnh, ngọn đèn dầu chập chờn lay động, kéo bóng thành những vệt dài mặt đất.

Sau khi dọn dẹp xong, xuống nữa. Đám đàn ông phe phẩy quạt cỏ, thỉnh thoảng xua đuổi mấy con muỗi cho vợ. Các phụ nhân ôm lấy đứa con nhỏ buồn ngủ, trò chuyện dông dài, cúi xuống vỗ về bọn trẻ, sợ chốc lát lộ bụng sẽ lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1008.html.]

Tiểu Nhu Bảo nắm bàn tay to của cha, một vòng từ sân sân , chỉ để dạo cho tiêu bớt cái bụng no căng.

Đi bộ ánh trăng lên cao, tiểu Nhu Bảo bụ bẫm ngáp mấy cái, đầu nhỏ gật gù, tựa đùi cha mà ngủ .

Mục Diệc Hàn cúi xuống, đôi mắt dịu dàng và đầy yêu thương khuê nữ. Tiểu Nhu Bảo đang nửa mê nửa tỉnh, cảm giác cha ôm lòng, còn như thấy cha lẩm bẩm: "Tiểu gia hỏa , trộm ăn quả cân nặng thế, ép cả tay cha ."

Trong lòng nàng thoáng chút bất mãn, nhưng cơn buồn ngủ cho chống , đạp đạp hai cái rơi giấc ngủ sâu.

Sáng sớm hôm , Khương gia từ biệt các hương , cùng binh tướng Liêu Đông doanh bước lên đường hồi kinh. Đêm qua đủ lời, nên giờ đây còn quá luyến tiếc, chỉ bên đường vẫy tay chào, dặn dò Khương gia nhất định thư thường xuyên. Chỉ Thúy Thúy là đôi mắt vẫn còn sưng đỏ, trốn trong nhà chịu tiễn.

Thôn trưởng tưởng rằng Thúy Thúy lưu luyến Khương gia, liền gọi quả phụ hàng xóm mau kéo nàng , bằng đoàn xe sắp . Chỉ Khương gia là hiểu rõ, Thúy Thúy thật luyến tiếc từ biệt A Lê, nên mới ngại ngùng như thế.

Tiểu Nhu Bảo thấy vẻ mặt buồn bã của A Lê, tủm tỉm : "A Lê thúc thúc, chần chừ sẽ bại trận đó, chuyện gì cần thì ngươi chủ động lên!"

Nghe nàng , A Lê suy nghĩ một lát xuống khỏi xe ngựa. Đợi đến khi Thúy Thúy tiễn, lúng túng mãi mới một câu: "Thúy Thúy, ... sắp về kinh thành , ngươi ở ... nhớ giữ gìn sức khỏe!"

Hắn vốn định "bảo trọng," nhưng mặt cả thôn, bối rối đến lúng túng thốt nên lời.

Thúy Thúy tức giận trừng mắt : "Ta gì mà giữ gìn? Cả ngày sống trong thôn, gió thổi mưa xối, bảo dưỡng mấy cũng bằng các tiểu thư quý tộc ở kinh thành. Ngươi cứ việc về kinh của ngươi !"

 

Loading...