"Cảm ơn ngươi, Phù Quang."
Lông mi Khương Ngưng Ngưng khẽ run, ngưng tụ một chút tình cảm nhàn nhạt.
Cảm ơn ngươi đối xử với chu đáo và dịu dàng như , khiến cảm nhận sự ấm áp mất từ lâu.
Mặc xong quần áo, Phù Quang bắt đầu chải tóc cho Khương Ngưng Ngưng, vì chiếc váy hở vai nên chải hết tóc lên, càng tôn lên sự thon dài và thanh thoát của bờ vai nàng.
Khương Ngưng Ngưng ngoan ngoãn ghế, cảm nhận mái tóc dài của Phù Quang nhẹ nhàng luồn qua từng sợi tóc của nàng.
Trong gương, dù đang tóc cho Khương Ngưng Ngưng nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng tập trung và dịu dàng, dường như giữa trời đất vạn vật muôn hình vạn trạng, chỉ thể thấy một nàng.
"Phù Quang, ngươi cái gì cũng ?"
Khương Ngưng Ngưng khỏi hỏi.
Biết nấu những món ăn ngon, may quần áo cho nàng, thiết kế chế tác những món đồ trang sức tinh xảo, thậm chí còn tóc cho nàng, tính tình dịu dàng chu đáo, quả thực là năng.
Phù Quang cụp mắt xuống, khẽ : "Đây đều là những kỹ năng bắt buộc của Thị Trùng."
Hắn từ khi sinh bắt đầu học cách hầu hạ Vương, sự dạy dỗ nghiêm khắc đến mức tàn nhẫn cũng từng khiến mơ hồ, nhưng bây giờ chỉ cảm thấy may mắn.
May mắn vì phận Thị Trùng của , may mắn vì những kỹ năng học khiến trở thành thể thiếu bên cạnh Vương.
Lệ Trầm thể giúp Vương chống hàng vạn Thú Nhân, Tiểu Xuân thể chọc Vương vui vẻ, nhưng chỉ mới thể chăm sóc cuộc sống sinh hoạt của Vương.
Chỉ cần mỗi ngày chăm sóc cuộc sống thường nhật của Khương Ngưng Ngưng, nàng khi tỉnh dậy, đầu tiên thấy là , vui mừng khôn xiết, hạnh phúc lấp đầy, cuộc đời u ám hơn hai mươi năm cuối cùng cũng ý nghĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-66.html.]
"Vậy những Thị Trùng khác cũng giống ngươi ?" Khương Ngưng Ngưng hỏi.
Ngón tay Phù Quang khựng trong chốc lát, ở bên cạnh Vương quá hạnh phúc lơ là, tạo cơ hội cho những Thị Trùng khác.
Đang suy nghĩ cách trả lời Vương thì Khương Ngưng Ngưng tự .
"Ta thấy thể nào, ngươi như ."
Phù Quang nắm c.h.ặ.t chiếc kẹp tóc, tay run lên: "Vương... thực sự thấy Phù Quang ?"
"Tất nhiên , Phù Quang là Phù Quang độc nhất vô nhị." Khương Ngưng Ngưng gật đầu chắc chắn, mũi chân lơ lửng đung đưa.
Đôi mắt ôn hòa của Phù Quang run rẩy, một chút nước mắt thoáng hiện, một dòng nước nóng cuồn cuộn xông thẳng não , đập cho trời đất cuồng.
Vương là độc nhất vô nhị, rõ ràng Trùng Tộc nhiều Trùng Tử... thật , thật .
Trong lòng Phù Quang tràn ngập niềm vui sôi sục, khoảnh khắc sẽ mãi nhớ, đến c.h.ế.t cũng quên.
Hắn kìm nén những ngón tay run rẩy vì kích động phấn khích, chỉnh kiểu tóc, kiểu tóc tuy đơn giản nhưng kém phần khí chất, đó Phù Quang lấy một chiếc mũ nhỏ tinh xảo, dùng trâm cài đính ngọc trai cố định xiên xéo.
Trên mũ còn điểm xuyết những viên thạch tím và kim cương nhỏ chỉ bằng vài phần mười, quấn quanh vành mũ, theo từng chuyển động của Khương Ngưng Ngưng, những viên thạch tím và kim cương nhỏ giống như những vì lấp lánh mênh m.ô.n.g bầu trời đêm, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
"Vương, ngài hài lòng ?" Phù Quang Khương Ngưng Ngưng trong gương, ngọc ngà sống động.
Đây đều là sự khéo léo của một Phù Quang, tinh xảo tỉ mỉ đến mức ngay cả những chi tiết nhỏ nhất cũng cân nhắc chu đáo.