Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 57

Cập nhật lúc: 2025-12-25 07:15:10
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Gặp cái gì mà gặp!" Ôn Nham khó chịu .

 

Hắn ngay cả yêu cầu ăn uống cơ bản nhất của Vương cũng rõ, còn suýt nữa dâng thịt tôm hùm hàm lượng kim loại nặng vượt tiêu chuẩn cho Vương, đúng là đáng c.h.ế.t.

 

Ôn Nham vội vàng mở trang web cổ tay, ngừng tìm kiếm.

 

"Phó chỉ huy, ngài đang tìm gì ?"

 

"Tất nhiên là tìm sách hướng dẫn hầu hạ Vương."

 

Trùng T.ử bao giờ dễ dàng nản lòng, là do quá hấp tấp, chỉ cần chuyên tâm học tập, sớm muộn gì cũng thể bên cạnh Vương.

 

"Theo truyền thống, một năm khi Vương đời sẽ nạp hậu cung, còn một năm cơ hội." Ôn Nham nhiệt tình .

 

Nói xong, Ôn Nham đột nhiên im, cơ thể cứng đờ.

 

"Tướng quân!" Ôn Nham hành lễ.

 

Cleveland nắm c.h.ặ.t thanh kiếm đeo bên hông, chậm rãi quanh Ôn Nham, giống như một kẻ săn mồi đang tuần tra.

 

"Ngươi hậu cung của Vương?"

 

Đôi mắt đỏ như dung nham sắp đông , vết sẹo mắt càng thêm dữ tợn.

 

Ôn Nham run rẩy nhưng vẫn giấu khao khát và mong đợi đối với Vương, thành thật trả lời: " ."

 

"Ngươi thế mà cũng mơ tưởng hậu cung?"

 

Bên tai truyền đến tiếng chế giễu, Cleveland rời như một cơn gió, chỉ để một câu chế nhạo nhạt nhẽo: "Hậu cung của Vương chứa rác rưởi."

 

Cleveland sải bước đến cửa phòng Vương, Tiểu Xuân đang canh giữ bên ngoài, thấy Cleveland đến liền hành lễ với .

 

"Tướng quân."

 

Cleveland gật đầu: "Vương thế nào ?"

 

Tiểu Xuân: "Vương tỉnh ."

 

"... Ừ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-57.html.]

Giọng Cleveland rấti nhỏ, khi đáp một tiếng thì gì nữa.

 

Tiểu Xuân hỏi : "Tướng quân gặp Vương ?"

 

Cleveland cánh cửa đóng c.h.ặ.t gật đầu: "Ừ."

 

Trùng T.ử nào mà gặp Vương chứ.

 

Vương hôn mê tròn ba ngày, ba ngày , Trùng T.ử trong phi thuyền như nổ tung, tất cả đều bàn tán về Vương.

 

Cả phi thuyền đều tràn ngập thở của Vương, đối với Trùng T.ử mà , đây là ân huệ là sự giày vò.

 

Ân huệ là cảm nhận thở của Vương, Trùng T.ử trong cơ thể sẽ sự bình tĩnh mất từ lâu.

 

Giày vò là thở đối với Trùng T.ử mà cũng là một sự hấp dẫn c.h.ế.t , bất kể cấp bậc cao thấp đều như , sự mê hoặc giống như một chiếc lược sắt cào tim phổi , cào đến da tróc thịt bong mà vẫn giải tỏa.

 

"Vậy thì tướng quân đợi , Phù Quang chuẩn bữa trưa cho Vương, ngài đợi Vương ngủ dậy, dùng bữa trưa xong mới thể gặp Vương." Tiểu Xuân .

 

Cho dù tướng quân Cleveland là Trùng T.ử quân hàm và cấp bậc cao nhất trong phi thuyền, Tiểu Xuân cũng sẽ nương tay với .

 

"Ta hiểu."

 

Cleveland , đôi mắt đỏ cụp xuống: "Ta thể đợi."

 

Tiểu Xuân gì nữa, ngược còn Cleveland thật sâu.

 

Vị tướng quân nổi tiếng là nóng nảy, nhưng lúc yên tĩnh và ngoan ngoãn, giống chút nào.

 

, khi Phù Quang bưng bữa trưa chuẩn xong trở về, thấy Cleveland như thì gần như dám tin.

 

"Tướng quân ở đây?" Phù Quang hỏi, ánh mắt lướt qua những huy chương đeo quân phục của Cleveland.

 

Trước đây Cleveland bao giờ đeo những thứ , là một Trùng T.ử đến lấy lòng Vương, Phù Quang mặt nhưng lòng .

 

Cleveland ngẩng đầu : "Ta đang đợi Vương."

 

"Tướng quân gặp Vương chắc hẳn là vì công việc ?"

 

Giọng Cleveland khàn: " ."

Loading...