"Ta c.h.ế.t, vẫn luôn tìm đường trở về, chỉ là mất chút thời gian, Ngưng Ngưng sẽ trách chứ?" Giọng dịu dàng của Phù Quang văng vẳng bên tai nàng.
Khương Ngưng Ngưng , nhưng ngay đó sắc mặt Phù Quang vô cùng buồn bã: "Ngài nhất định đang trách , tại lâu như , nếu thì ngài tìm Will? Xin , là của ."
"Không ..."
Khương Ngưng Ngưng lắc đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy áo .
"Không , thời gian ở đây, Will hầu hạ ngài, vui, nhưng vẫn tiếp tục hầu hạ ngài, thể bên ngài ?"
Phù Quang dùng đầu ngón tay vén mái tóc ướt đẫm nước mắt má nàng, đôi mắt hạnh ngập nước chứa đầy những giọt lệ chực trào, đuôi mắt ửng hồng, nhẹ nhàng c.ắ.n đôi môi đào mềm mại, tràn màu đỏ tươi diễm.
Ánh mắt Phù Quang dịu dàng như nước, đợi Khương Ngưng Ngưng trả lời, cúi đầu ngậm lấy môi nàng.
"Ưm..."
Khương Ngưng Ngưng nức nở nửa tiếng, nửa tiếng còn Phù Quang ngậm lấy, phát âm thanh vỡ vụn.
Những ngón tay nắm c.h.ặ.t áo của Khương Ngưng Ngưng khẽ động đậy, lý trí mách bảo nàng rằng bây giờ như chút , buông tay nhưng Phù Quang nắm c.h.ặ.t, dịu dàng nhưng cứng rắn để nàng nắm lấy áo , dường như thích cảm giác nàng cần , nàng ôm c.h.ặ.t như , như thể cảm giác an .
Nụ hôn ngày càng sâu hơn, quấn quýt nồng nhiệt, thở nóng bỏng phả nàng, tham lam chiếm đoạt trong miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-430.html.]
Bên ngoài cánh cửa cung điện đóng c.h.ặ.t, Ngọc Gia mặt đỏ bừng, gần như quỳ xuống đất, đầu cánh bướm run rẩy đè nén, những đốt ngón tay thon dài bấu c.h.ặ.t xuống đất, đầu ngón tay đỏ bừng.
Ý thức của gần như nhấn chìm trong làn sóng cảm xúc mà Phù Oanh truyền đến, làn da mịn màng như mỡ đông, tiếng rên rỉ quyến rũ, cùng với tin tức tố khi nàng động tình lọt từ khe cửa, như thể nàng ở , ôm lấy eo , c.ắ.n vai phát những âm thanh vỡ vụn đáng thương.
Khương Ngưng Ngưng Phù Quang hôn đến mơ mơ màng màng, mở mắt, Phù Quang mặt, luôn cảm thấy lúc quen thuộc xa lạ, rõ ràng vẫn là khuôn mặt quen thuộc đó nhưng khí chất khác hẳn.
Trước đây vẫn luôn dịu dàng với nàng, ngay cả khi bản sôi sục sắp nổ tung, cũng sẽ nhẫn nhịn khao khát để hỏi ý kiến nàng, nhiều nhất chỉ là nâng mặt nàng lên, hôn lên trán và má nàng, cho đến khi nàng mặt đỏ ửng, chủ động đáp ứng mới bắt đầu giày vò nàng.
Mà như bây giờ, một lời hôn nàng, tràn ngập sự khao khát lộ liễu, rõ ràng là giả vờ già dặn nhưng giấu sự bỡ ngỡ.
Không đúng, đúng, bọn họ nên như ,
Khương Ngưng Ngưng lùi một bước, hít thở một chút nhưng Phù Quang áp sát tới, làn da nóng bỏng tỏa nhiệt độ, khiến nàng như đang ở trong nước suối nóng sôi sục, đầu óc choáng váng.
"Lúc đây, ngài đang nghĩ đến ai?" Giọng Phù Quang êm ái, dịu dàng và quyến rũ.
Khương Ngưng Ngưng thở hổn hển mở miệng: "Chúng , nên, Will."
Giọng nàng đứt quãng, ý thức còn tỉnh táo.
"Will ư? Vậy thì hãy coi là Will , hoặc coi là Phù Oanh? Ai cũng , ngài... thích Phù Oanh ? Có từng thích một chút nào ?"