Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 424

Cập nhật lúc: 2026-01-05 08:58:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phù Oanh nhếch môi lạnh, đôi mắt tím vốn âm u càng trở nên đáng sợ: "Ngươi ý gì, nếu Vương ban tên cho đứa trẻ , chúng sẽ cam tâm tình nguyện việc cho Vương ? Ngươi đây là đẩy Vương thế ban tên cho đứa trẻ ."

 

"Thực sự ý của , Vương, xin ngài hãy tin , ngài thể ban tên cho đứa trẻ , thực sự ."

 

Người chăm sóc như sét đ.á.n.h, nặng nề quỳ xuống đất, ngay cả cây hoa lông công cũng run rẩy theo.

 

Đứa trẻ sơ sinh hiểu gì vẫn toe toét trong lòng nàng, hề chăm sóc của đột nhiên ụp nồi, đôi mắt to tròn mờ sương chằm chằm Khương Ngưng Ngưng, sợ rằng chỉ cần nhắm mắt là nàng sẽ biến mất.

 

"Được , đặt tên cho đứa trẻ cũng chuyện gì to tát, cần như ..."

 

Khương Ngưng Ngưng nuốt ngược hai chữ “hung dữ" trong, nghĩ thầm bình thường Phù Oanh là ngoan ngoãn nhất, hôm nay đột nhiên như ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g, nổi giận với một chăm sóc, hẳn là tâm trạng .

 

Nàng kéo tay Phù Oanh, hiệu đừng nữa, đứa trẻ sơ sinh đang ngây thơ trong lòng, cả tỏa mùi sữa thơm mềm, ngay cả xương cũng mềm nhũn, nghĩ ngợi một lúc : "Ta cũng giỏi đặt tên, gọi ngươi là Nguyễn Ngư nhé?"

 

Nguyễn Ngư nhỏ bé như thể hiểu lời nàng , vui vẻ khúc khích, chăm sóc quỳ mặt đất cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Khương Ngưng Ngưng xổm xuống an ủi : "Không , ngươi cần sợ, Phù Oanh ác ý."

 

Người chăm sóc liên tục gật đầu nhưng dám Phù Oanh thêm một nào nữa, vội vàng bế Nguyễn Ngư nhỏ bé rời .

 

Khương Ngưng Ngưng ở chơi với những tiểu trùng t.ử khác một lúc mới trở nhà cây.

 

"Will, ăn quả Kaja, ngươi giúp hái vài quả nhé." Khương Ngưng Ngưng với Will.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-424.html.]

Quả Kaja là loại quả trồng nhiều hành tinh Jones, chua ngọt nhiều nước, đặc biệt ngon, Will đương nhiên sẽ từ chối yêu cầu nhỏ của nàng, lập tức hái cho nàng.

 

Tiễn Will , Khương Ngưng Ngưng mới Phù Oanh bên cạnh: "Phù Oanh, hôm nay tâm trạng ngươi ?"

 

Phù Oanh im lặng gật đầu.

 

Khương Ngưng Ngưng kéo xuống, quan tâm hỏi: "Sao ? Có chuyện gì xảy ? Hay là ai chọc ngươi vui?"

 

Phù Oanh ngẩng đầu nàng, đôi mắt tím sáng ngời, màu tím đậm như tranh sơn dầu: "Không ai cố ý chọc vui, chỉ là nghĩ đến lúc họp , đội trưởng Lệ Trầm ..."

 

"Lệ Trầm ? Hắn mà, !"

 

Sắc mặt Khương Ngưng Ngưng đột nhiên căng thẳng, tưởng rằng chuyện của bọn họ gầm bàn đó Phù Oanh phát hiện, lập tức dối để che đậy.

 

Đôi mắt tím của Phù Oanh lóe lên, nghi ngờ : "Ý của là, lúc họp , những tướng lĩnh khác đều cung kính với ngài, chỉ đội trưởng Lệ Trầm dựa tình cảm đây của ngài với mà kiêu ngạo tự đắc, thậm chí còn thèm ngài một cái, căn bản coi ngài gì, quá coi thường ngài."

 

"Ồ, ngươi chuyện !"

 

Khương Ngưng Ngưng nhẹ nhõm, thấy ánh mắt nghi ngờ của Phù Oanh lập tức ép cũng nghiêm túc theo.

 

" , Lệ Trầm thực sự đúng, mặt ngoài cho chút mặt mũi nào!"

 

Khương Ngưng Ngưng giả vờ tức giận, vỗ mạnh tay vịn ghế.

Loading...