Khương Ngưng Ngưng mở to đôi mắt hạnh đỏ hoe, những giọt nước mắt vẫn ngừng rơi xuống, vội rụt chân , nhanh ch.óng lau nước mắt: "Không của ngươi, là nóng nảy, cố ý đá ngươi, xin ."
Trong mắt Khương Ngưng Ngưng lấp lánh những giọt nước mắt hối , Phù Quang mất tích liên quan gì đến Phù Oanh, gì chứ?
Chỉ là quan tâm đến nàng, nàng đau lòng, bụng đến an ủi nàng nhưng nàng trút giận.
Nàng áy náy và hối hận dậy khỏi ghế, nửa quỳ mặt Phù Oanh, nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh bướm xinh của .
Cánh bướm vô cùng nhạy cảm với cơn đau, dùng lực mạnh như thế, suýt nữa thì đập gãy xương cánh.
"Có đau ?"
Ánh sáng trắng chữa lành nhàn nhạt tỏa từ lòng bàn tay nàng, nhưng dù năng lực chữa lành của nàng mạnh đến , khả năng chữa lành vết thương nhanh đến , cũng thể xóa bỏ nỗi đau khi thương.
Phù Quang trôi dạt trong gian ngạt thở đến c.h.ế.t, bất lực và đau khổ đến nhường nào?
Nỗi buồn lớn ập đến, tay Khương Ngưng Ngưng ngừng run rẩy, cuối cùng ôm lấy Phù Oanh nức nở, nước mắt thấm ướt vai .
"Không đau, đau chút nào."
Phù Oanh nhẹ nhàng nhắm mắt, hàng mi phủ xuống một bóng mờ nhạt đáy mắt, che vẻ chua xót trong mắt , đôi cánh bướm khổng lồ nhẹ nhàng bao bọc lấy nàng, như thể xây dựng cho nàng một pháo đài an trong thế giới lạnh lẽo và cay đắng .
Khương Ngưng Ngưng ôm lấy eo , òa trong môi trường đầy cảm giác an mà Phù Oanh tạo cho nàng.
Phù Oanh ngẩng đầu chằm chằm trần nhà gần như trắng bệch, trong mắt là bi thương, các đốt ngón tay nắm c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-385.html.]
Sao thể tiếng của Khương Ngưng Ngưng là vì ai.
Vương tuy ôm nhưng trong lòng nghĩ đến một khác, một c.h.ế.t.
Will cửa thấy cảnh tượng .
Khương Ngưng Ngưng đầy nước mắt trong vòng tay Phù Oanh, cánh bướm xanh thẳm tĩnh lặng bảo vệ nàng, chỉ để lộ nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, hốc mắt đỏ hoe sưng lên như thể lâu.
Ánh sáng lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt Phù Oanh, giống như gió tuyết hỗn loạn cắt lông mày tinh xảo của , vẻ mặt cô đơn chua xót.
Nghe thấy tiếng động ở cửa, Phù Oanh liếc Will, hiệu cho đừng cử động lung tung.
Sau đó cẩn thận bế Khương Ngưng Ngưng lên giường, ân cần đắp chăn mới theo Will ngoài.
"Sao chuyện cho Vương ?" Giọng trầm thấp của Will xen lẫn sự đồng tình.
"Là tổng chỉ huy , dù sớm muộn gì cũng cho Vương , chẳng bằng sớm, cắt đứt sự mong đợi của Vương đối với Phù Quang, chẳng lẽ một c.h.ế.t còn chiếm giữ vị trí trong lòng Vương chịu buông tay ?"
Phù Oanh dựa tường, giọng nhẹ bẫng như mang theo gai, đôi cánh lấp lánh ánh đèn hành lang.
Will lên tiếng, bên ngoài bộ quân phục đen mặc một chiếc áo khoác đen tuyền, khiến hình thô kệch của càng thêm to lớn.
"Mặc dù lượng khí trong đồ bảo hộ nhiều nhất chỉ thể duy trì trong hai ngày, nhưng nghĩa là Phù Quang sẽ tìm chỗ dừng chân khi hết oxy, hơn nữa sống thấy , c.h.ế.t thấy xác ——"
"Đội trưởng Will, đừng là ngươi mong Phù Quang c.h.ế.t."
Phù Oanh khẩy, đôi mắt tím biếc sắc mỏng ánh đèn một vẻ quỷ dị và âm u.