Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 373

Cập nhật lúc: 2026-01-02 08:00:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những nếp nhăn áo sơ mi cho thấy mặc nhưng vẫn sạch sẽ tì vết, như tuyết đầu mùa chất đống mặt đất, chủ nhân của căn phòng chỉ sạch sẽ mà còn là một ngăn nắp.

 

Khương Ngưng Ngưng chút thất vọng, gối chăn, trời diệt !

 

Nàng định đóng cửa tủ quần áo thì đột nhiên mấy tờ giấy mỏng trong áo khoác treo mắc áo rơi xuống, Khương Ngưng Ngưng vội cúi chui tủ quần áo để nhặt.

 

"Ồ?"

 

Khương Ngưng Ngưng nghiêng đầu, quen với việc trùng t.ử tận dụng thời gian nghỉ ngơi để việc, giấy là những con và bản vẽ thiết kế mà nàng hiểu, nhưng tờ giấy những thứ khô khan đó, mà là một bức tranh.

 

Trên tờ giấy trắng chỉ dùng những nét vẽ giống như b.út chì phác họa một hình dáng mơ hồ, mặc dù chỉ là vài nét đơn giản nhưng thể thấy vẽ nền tảng vững chắc, những nét vẽ đơn giản, lộn xộn phác họa nên hình ảnh sống động của một thiếu nữ.

 

Khương Ngưng Ngưng lật từng tờ một, mỗi bức tranh những tờ giấy đều khác , bức là thiếu nữ một , bức là thiếu nữ bên cửa sổ trong gió tuyết ngập trời.

 

dù bối cảnh đổi như thế nào thì thiếu nữ vẫn luôn là nhân vật chính của bức tranh, dường như cảnh đến mấy cũng chỉ là vật nền cho nàng.

 

Hơn nữa hiểu vì , những trong tranh đều mặt chính diện, chỉ bóng lưng mảnh mai và mơ hồ, chỉ một bức tranh phác họa sơ qua khuôn mặt nghiêng của thiếu nữ như thể ở mây, chỉ thể ngắm mà thể chạm tới.

 

Người trong tranh chắc chắn là vô cùng quan trọng với chủ nhân của căn phòng, Khương Ngưng Ngưng nghĩ trong lòng, nàng cũng trân trọng bức tranh hơn, sợ bẩn nó sẽ phá hỏng tình cảm quý giá của đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-373.html.]

 

Nàng cẩn thận nhặt hết những bức tranh rơi vãi trong tủ quần áo, ôm lòng, đang định dậy nhưng vì duy trì tư thế nửa quỳ quá lâu, nàng vốn ch.óng mặt hoa mắt, đột nhiên lên, lập tức cảm giác hạ đường huyết.

 

Trước mắt nàng tối sầm, hai chân mềm nhũn ngã xuống, tay còn vô tình túm lấy quần áo của chủ nhân căn phòng, quần áo và mắc áo cùng đổ ập lên nàng, chiếc áo sơ mi trắng của đối phương vặn phủ lên mặt Khương Ngưng Ngưng.

 

Mặc dù ngã xuống nhưng nàng vẫn còn ý thức, chỉ nghĩ đợi khi cơn ch.óng mặt mắt qua , nàng sẽ tự bò dậy trở về giường ốm yếu của .

 

xui xẻo , là ai đột nhiên gõ cửa, Khương Ngưng Ngưng động nhưng động , chỉ thể .

 

"Đi nhanh , nhanh ."

 

Khương Ngưng Ngưng nghĩ trong lòng, nàng khác phát hiện ngã trong tủ quần áo của khác, thì mất mặt bao.

 

sự việc như ý , bên ngoài những mà còn tiếp tục gõ cửa nhẹ nhàng, tiếng gõ cửa quy luật, tiếng xương ngón tay va cửa khoang kim loại phát âm thanh trầm lắng.

 

Khương Ngưng Ngưng dùng hết sức bình sinh cố gắng cử động tay chân, cuối cùng đầu ngón chân cũng thể cử động , nhưng theo động tác của nàng, đầu ngón chân kẹt ở cửa tủ quần áo co bên trong, rắc một tiếng - cửa tủ quần áo đóng .

 

Trùng t.ử vốn nhạy cảm với âm thanh, thấy tiếng động đột ngột truyền từ bên trong, nghĩ đến việc rõ ràng gõ cửa nhưng ai trả lời, lập tức liên tưởng đến chuyện , lo lắng Khương Ngưng Ngưng đột nhiên khỏe, trực tiếp ấn tay nắm đẩy cửa .

Loading...