"Ta đưa ngài về nghỉ ngơi nhé."
Phù Quang nhẹ nhàng xoa đầu nàng, những ngón tay dịu dàng vuốt mái tóc rối bù của nàng.
Khương Ngưng Ngưng mệt mỏi gật đầu, dựa vòng tay Phù Quang, mặc cho Phù Quang từng bước ôm nàng về tẩm điện.
Đột nhiên, dừng bước, đôi mày thanh tú nhíu : "Tiếng gì thế?"
Phù Oanh quanh một vòng, như thể thấy gì cả, nghi hoặc hỏi: "Cái gì?"
Vừa dứt lời, đột nhiên vang lên tiếng động trầm đục như tiếng thép uốn cong, giống như tiếng gầm thấp của quái thú biển sâu, kịp để bọn họ phản ứng, một lực va chạm mạnh mẽ từ đất ập đến, phá vỡ sàn đá cẩm thạch cứng rắn của cung điện, đá b.ắ.n tung tóe như bọt biển, bầu trời nhân tạo màu xanh lam nổ tung một lỗ hổng lớn.
Từ lỗ hổng thể thấy trực tiếp từng lớp cáp điện và thép lộ bên ngoài, cho đến khi thấy một màu xanh thẳm ngột ngạt của gian vũ trụ.
Mặc dù lỗ hổng đối với chiến hạm chủ lực khổng lồ của Trùng Tộc chỉ nhỏ như lỗ kim, nhưng lực va chạm và lực hút mạnh mẽ đủ để hút thứ khỏi chiến hạm chủ lực, cây cối trong vườn nhổ bật gốc, bộ nền cung điện rung chuyển, những tảng đá nổ tung như băng ngược dòng, hút vũ trụ mênh m.ô.n.g.
Lỗ hổng giống như một lỗ sâu thu nhỏ, nuốt chửng thứ bên trong.
Vụ nổ chỉ diễn trong chớp mắt, mặc dù phản ứng của Phù Quang nhanh, tránh những mảnh vỡ đá hỗn loạn đưa Khương Ngưng Ngưng đến nơi an , nhưng cột đá đổ sập đột ngột lực hút kéo đến, hung hăng lao về phía .
"Bảo vệ Vương!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-360.html.]
Phù Quang ôm Khương Ngưng Ngưng kịp né tránh, chỉ thể dốc lực nhét Khương Ngưng Ngưng vòng tay Phù Oanh bên cạnh.
Phù Quang dùng sức đẩy Khương Ngưng Ngưng vòng tay Phù Oanh, bên tai là tiếng gió hú, Phù Oanh một tay nắm lấy viên gạch xé toạc, đầu ngón tay rỉ m.á.u, một tay siết c.h.ặ.t lấy eo Khương Ngưng Ngưng, cánh bướm khổng lồ bao bọc c.h.ặ.t lấy nàng, chống sự hỗn loạn bên ngoài.
Nàng dang tay, nắm lấy Phù Quang sắp lực hút cuốn nhưng chỉ vô ích, tầm mắt cánh bướm bao bọc là màu xanh thẳm mênh m.ô.n.g, rơi từ một vũ trụ một vũ trụ khác.
Trong cánh bướm, nàng gần như thể rõ từng đường gân đôi cánh, m.á.u ấm chậm rãi chảy trong những mạch m.á.u trong suốt và mỏng manh, như thể trở trong Thánh Kén ấm áp tĩnh lặng.
đột nhiên một chiếc gai nhọn đ.â.m mạnh cánh bướm của Phù Oanh, chỉ chênh lệch một chút nữa là đ.â.m nhãn cầu của nàng, Khương Ngưng Ngưng kinh hãi kêu lên, ôm c.h.ặ.t lấy cái kén nhỏ trong lòng.
Phù Oanh đau đớn rên lên một tiếng, giơ tay rút mảnh kính vỡ dài bằng cánh tay khỏi cánh bướm, cánh bướm vốn nhạy cảm với cơn đau, mảnh kính vỡ gần như xé rách cánh bướm của , m.á.u tươi nhỏ giọt, đau đến run rẩy nhưng một lời.
Đợi đến khi chiến hạm chủ lực khởi động hệ thống sửa chữa khẩn cấp, tiếng hú dần qua , mới nhẹ nhàng mở cánh bướm đầy m.á.u, thả Khương Ngưng Ngưng xuống, việc đầu tiên là quan tâm đến sự an của nàng.
"Vương, ngài thương ?"
Khương Ngưng Ngưng ôm lấy cái kén nhỏ lắc đầu, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh bướm đáng thương đang run rẩy, ánh sáng trắng lóe lên, vết thương liền .
Phù Oanh khẽ run hàng mi rậm, môi còn dính một chút m.á.u: "Cảm ơn ngài."