Nàng vẫy tay với Phù Oanh, trong nụ chút ngượng ngùng: "Ngươi việc , cần ngươi dọn dẹp ."
Khuôn mặt Phù Oanh hiểu trắng thêm một chút, gần như chạy trối c.h.ế.t ngoài.
Hắn thể chịu đựng sự sỉ nhục mà Phù Quang gần như giẫm đạp lên mặt , nhưng thể chịu đựng cách mà Vương thể hiện với , giống như một lang thang trong sa mạc, vất vả lắm mới thấy ốc đảo nhưng cuối cùng chỉ là ảo ảnh, cú đ.á.n.h như còn tàn nhẫn hơn cả cái c.h.ế.t.
Hắn thực sự tệ đến ?
Không, rõ ràng là Vương phản ứng với cánh bướm của , nàng liếc cánh bướm của , mặc dù chỉ là trong chốc lát nhưng sự kinh ngạc và khen ngợi trong khoảnh khắc đó đều bắt gặp.
A Vũ Nhiễm đúng, Vương thực sự thích đôi cánh .
Nếu lúc đầu tin lời Phù Quang, lẽ bây giờ giường ân ái với Vương chính là …
Ánh mắt đau khổ của Phù Oanh đột nhiên đổi, u ám như quỷ dữ.
Phù Oanh vội vã chạy ngoài, vặn đụng A Vũ Nhiễm, lực va chạm mạnh khiến Phù Oanh lùi về phía mấy bước, cánh bướm rung lên.
A Vũ Nhiễm thấy sự đau đớn ẩn hiện trong mắt : "Đã đưa bữa trưa qua ? Vương và Phù Quang hài lòng ?"
Phù Oanh ôm lấy cánh tay đập tường, : "Thức ăn vẫn luôn chuẩn theo khẩu vị của Vương, liên quan gì đến sở thích của Phù Quang."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-vuong-trung-toc-cua-toi/chuong-343.html.]
"Đó là đây."
A Vũ Nhiễm : "Trước đây Phù Quang cũng giống như chúng , đều là thị trùng thị tẩm, nhưng bây giờ Phù Quang là đàn ông đầu tiên của Vương, tình cảm giữa bọn họ sâu đậm như , Phù Quang bây giờ gần như là nam chủ nhân của vương điện, ngươi cho rằng cần cân nhắc đến sở thích của nam chủ nhân ?"
Phù Oanh im lặng một lúc, khóe môi lạnh lùng : "Đó là vì đội trưởng Lệ Trầm trở về từ căn cứ tiền đồn, nếu trở về, Phù Quang còn thể gì."
"Phải ?"
A Vũ Nhiễm lười biếng dựa tường, cong một chân: "Siêu cấp SS chỉ một Lệ Trầm, nếu Vương thực sự thích Lệ Trầm thì nỡ để đến một nơi xa như , một chịu cô đơn? Ngược , Phù Quang vẫn luôn ở bên cạnh Vương, chịu đựng nỗi đau khổ của sự xa cách và nhớ nhung, thực sự yêu thương ai chỉ cần là thể ."
Lời như đ.â.m tia hy vọng cuối cùng của Phù Oanh, sắc mặt càng chìm xuống.
A Vũ Nhiễm thừa thắng xông lên: "Ngươi đưa đồ ăn chắc cũng thấy , Vương cho phép Phù Quang gọi tên nàng, đây là vinh dự mà trong lịch sử chỉ ít trùng t.ử sủng ái mới , thực sự thích một thì thể che giấu ."
Phù Oanh A Vũ Nhiễm, giọng run rẩy: "Từ khi ngươi vương điện, ngươi vẫn luôn cố gắng chia rẽ mối quan hệ giữa và Phù Quang, ngươi rốt cuộc ý gì."
A Vũ Nhiễm nhướng đôi mắt phượng, nhẹ: "Thứ vốn vết nứt thì cần chia rẽ, bộ vương điện, ngay cả tiểu hầu trùng cấp thấp nhất trong bếp cũng đều , Phù Oanh ngươi là thị trùng địa vị thấp nhất trong tất cả các thị trùng."
"Tại như ? Ngươi còn hiểu rõ hơn Phù Quang gì. Cách ly ngươi khỏi Vương, chia rẽ vị trí của ngươi, khiến ngươi trở nên cũng mà cũng chẳng , Vương gần như quên mất sự tồn tại của ngươi."